
Chiếc đồng hồ cũ của ông ngoại chỉ chạy đúng vào ngày có người qua đời
Chiếc đồng hồ quả lắc treo tường nhà ông ngoại tôi đã im lặng suốt mười lăm năm.
Chiếc đồng hồ quả lắc treo tường nhà ông ngoại tôi đã im lặng suốt mười lăm năm. Kim phút đứng chết ở số 12, dây cót gỉ đến mức không ai còn dám lên. Ông ngoại mất năm tôi học lớp mười. Từ ngày ấy, đồng hồ không bao giờ chạy nữa. Mọi người trong nhà đều bảo nó hỏng. Chỉ có bà ngoại là không cho ai sửa, cũng không cho ai tháo xuống. Bà chỉ nói khẽ: “Để nó ngủ.”
Cho đến một sáng mùa đông se lạnh, đúng lúc tôi đang ngồi uống trà thì tiếng “cạch” nhỏ vang lên. Kim đồng hồ bắt đầu chuyển động. Đầu tiên là kim giây, rồi đến kim phút. Tiếng tích tắc đều đặn, rõ ràng, như một nhịp thở vừa được đánh thức sau giấc ngủ dài.
Tim tôi đập thình thịch. Tôi chạy vào phòng bà. Bà đang nằm im trên giường, mắt khẽ mở, môi nhạt nhòa. Bà nhìn tôi, rồi nhìn lên chiếc đồng hồ đang chạy, và mỉm cười rất nhẹ – nụ cười của người đã chờ đợi quá lâu. Hai giờ sau, bà ra đi.
Gia đình tôi bàng hoàng. Không ai tin vào sự trùng hợp ấy. Nhưng rồi mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn theo năm tháng. Ba năm sau, khi bác trai mất vì đột quỵ, chiếc đồng hồ lại tự chạy đúng từ sáng sớm. Năm năm sau nữa, đến lượt dì út. Cứ mỗi lần kim đồng hồ bắt đầu tích tắc trở lại sau những năm tháng im lặng, thì trong vòng hai mươi tư giờ sau, chắc chắn sẽ có người trong họ hàng qua đời.
Không ai dám nói ra thành lời, nhưng cả nhà đều hiểu. Chiếc đồng hồ ấy không còn là đồ vật. Nó trở thành linh tính. Thành lời báo trước. Thành sợi dây vô hình nối giữa người còn sống và người sắp phải ra đi. Có những đêm tôi thức trắng, ngồi nhìn nó, vừa sợ vừa day dứt. Tôi sợ nghe thấy tiếng tích tắc. Tôi sợ khoảnh khắc kim giây bắt đầu chuyển động. Vì mỗi lần nó tỉnh dậy, nghĩa là ai đó sắp phải nói lời tạm biệt.
Ông ngoại năm xưa từng là thợ sửa đồng hồ. Ông nâng niu từng chiếc máy như nâng niu sự sống. Có lẽ vì vậy mà sau khi ông mất, chiếc đồng hồ ông để lại đã chọn cách im lặng – chỉ chịu chạy đúng vào những ngày nó cảm nhận được sự chia ly đang đến gần. Như thể ông vẫn còn đó, vẫn đang báo hiệu cho con cháu bằng cách duy nhất ông còn làm được.
Giờ đây, mỗi lần nhìn lên tường, tôi đều thấy ngực mình thắt lại. Chiếc đồng hồ vẫn im lặng. Tôi cầu mong nó ngủ thật lâu. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết một ngày nào đó tiếng “cạch” ấy sẽ lại vang lên. Và khi ấy, tôi sẽ phải học cách chấp nhận – rằng có những thứ không thể lý giải bằng lý trí, chỉ có thể cảm nhận bằng trái tim đang run rẩy trước sự vô thường của kiếp người.
- » Em gái ruột của tôi cướp chồng ngay trong ngày tôi sinh con đầu lòng
- » Bố tôi dặn không bao giờ mở chiếc rương dưới gầm giường, sau tang lễ tôi quyết định làm điều ngược lại
- » Tôi trả tiền viện phí cho một cụ già, đến ngày phá sản chính cụ là người kéo tôi đứng dậy





