
Tôi nhường suất phẫu thuật cho một người lạ, sáng hôm sau bác sĩ gọi tên tôi đầu tiên
Khoảng gần mười một giờ đêm, tôi nghe tiếng khóc nhỏ từ phòng bên.
Đêm hôm ấy tôi nằm trên giường bệnh, nhìn đồng hồ treo tường. Ca phẫu thuật của tôi được xếp vào sáng hôm sau. Bác sĩ đã giải thích rõ: càng sớm càng tốt, vì tình trạng của tôi không thể trì hoãn quá lâu. Tôi ký giấy tờ, nằm im chờ.
Khoảng gần mười một giờ đêm, tôi nghe tiếng khóc nhỏ từ phòng bên. Một người phụ nữ trung niên đang van xin bác sĩ trực: chồng bà bị chuyển viện gấp, nếu không mổ ngay thì nguy hiểm đến tính mạng, nhưng suất mổ cấp cứu đêm ấy đã hết. Bà ấy đứng ngoài hành lang, hai tay nắm chặt nhau, mắt đỏ hoe, chỉ biết lặp đi lặp lại: “Xin bác sĩ… cứu anh ấy.”
Tôi nằm nghe. Tim đập nhanh. Tôi nghĩ đến vợ con đang chờ ở nhà. Nghĩ đến rủi ro nếu tôi lùi ca mổ. Nhưng cuối cùng tôi vẫn bấm chuông gọi y tá. Tôi nói: “Tôi có thể nhường suất sáng mai được không? Để cho bệnh nhân kia.”
Y tá và bác sĩ trực bất ngờ. Họ giải thích rủi ro. Tôi chỉ gật đầu: “Tôi chịu trách nhiệm.” Người phụ nữ ngoài hành lang nghe được, chạy vào, quỳ xuống cạnh giường tôi, khóc nức nở: “Cảm ơn anh… cảm ơn anh nhiều lắm.” Tôi chỉ khẽ bảo bà ấy dậy, rồi quay mặt vào tường. Đêm ấy tôi không ngủ được. Tôi không biết quyết định của mình đúng hay liều lĩnh.
Sáng hôm sau, khoảng sáu giờ, bác sĩ trưởng khoa đột ngột đến phòng. Ông cầm hồ sơ, nhìn tôi khá lâu rồi nói: “Anh là người nhường suất mổ đêm qua đúng không?” Tôi gật đầu. Ông bảo: “Ca cấp cứu đêm qua thành công. Bệnh nhân ổn định. Còn anh… sáng nay có một suất mổ bất ngờ được hỗ trợ từ quỹ bệnh viện cho trường hợp đặc biệt. Tôi quyết định ưu tiên anh lên trước.”
Tôi nằm im, không nói nên lời. Người phụ nữ đêm qua cũng có mặt ngoài cửa, mắt vẫn đỏ. Bà ấy chỉ đứng nhìn tôi, chắp tay cảm ơn mãi. Tôi được đẩy vào phòng mổ đúng giờ. Ca phẫu thuật diễn ra thuận lợi hơn dự kiến.
Khi tỉnh lại, tôi thấy vợ ngồi bên giường, mắt ướt. Chị kể: cả bệnh viện đều biết chuyện tôi nhường suất. Có y tá bảo chưa từng thấy ai làm vậy. Tôi chỉ nắm tay vợ, không giải thích nhiều. Trong lòng tôi vẫn còn dư vị của đêm hôm ấy – khoảnh khắc tôi chọn đặt mạng sống của người khác lên trước mình, dù không biết ngày mai sẽ ra sao.
Nhiều ngày sau, khi xuất viện, tôi nhận được một bó hoa và tờ giấy nhỏ không ghi tên: “Cảm ơn anh đã cho chồng tôi thêm một cơ hội. Gia đình tôi sẽ nhớ mãi.” Tôi cầm tờ giấy, đứng mãi trước cổng bệnh viện. Lúc nhường suất, tôi chỉ nghĩ mình đang làm một việc đúng lúc. Không ngờ sáng hôm sau, chính quyết định ấy lại khiến tên tôi được gọi đầu tiên – không phải vì ưu tiên, mà vì một sự sắp xếp tình cờ và cũng đầy trân trọng từ phía bệnh viện.
Từ đó, mỗi lần nhớ lại, tôi vẫn thấy ngực mình ấm. Vì tôi đã hiểu rằng đôi khi chỉ cần một lần đặt người khác lên trước, cuộc đời sẽ trả lời theo cách mình không bao giờ lường trước được. Không phải lúc nào cũng bằng sự an toàn ngay lập tức, nhưng bằng một buổi sáng được gọi tên đầu tiên – và bằng mạng sống của một người lạ được giữ lại.
- » Mỗi sáng đều có một bó hoa đặt trước cửa nhà tôi suốt ba năm, người gửi lại là người không ai ngờ tới
- » Một cuộc gọi nhầm lúc nửa đêm khiến tôi tìm lại được người thân thất lạc hai mươi năm
- » Tôi cưới chồng 3 năm mới biết người phụ nữ anh gọi là "chị gái" lại là tình nhân cũ





