
Em gái ruột của tôi cướp chồng ngay trong ngày tôi sinh con đầu lòng
Tôi và em gái chỉ cách nhau ba tuổi. Từ nhỏ, bố mẹ luôn dặn tôi phải nhường em vì em yếu đuối hơn, hay đau ốm hơn. Tôi chưa từng hơn thua với em bất cứ điều gì.
Quần áo mới, tôi nhường.
Học bổng, tôi chia tiền mua sách cho em.
Ngay cả khi đi làm, mỗi tháng tôi vẫn gửi tiền để em học đại học.
Tôi luôn nghĩ, chị em ruột thì phải thương nhau.
Cho đến ngày tôi sinh con đầu lòng.
Ca sinh của tôi kéo dài hơn mười tiếng.
Vì mất quá nhiều máu nên tôi phải nằm hồi sức hai ngày, không thể tự chăm con.
Trong thời gian đó, mẹ ruột bận chăm cháu ngoại khác nên nhờ chính em gái tôi vào bệnh viện phụ giúp.
Con bé đồng ý ngay.
Tôi còn cảm động vì nghĩ mình có một người em tốt.
Khi xuất viện về nhà, tôi nhận ra chồng và em gái thân thiết một cách lạ thường.
Họ cười nói rất tự nhiên.
Nhiều câu chuyện tôi không hề biết, nhưng hai người lại hiểu nhau.
Mỗi lần tôi thắc mắc, chồng chỉ cười:
"Em nghĩ nhiều rồi. Nó là em vợ của anh."
Tôi tin.
Vì đó là em ruột của mình.
Tôi đâu thể ngờ người phản bội mình lại chính là máu mủ.
Ba tháng sau sinh, tôi vô tình cầm nhầm điện thoại của chồng.
Một tin nhắn hiện lên.
"Đêm qua em nhớ anh quá."
Người gửi là... em gái tôi.
Tay tôi run đến mức làm rơi cả chiếc điện thoại.
Tôi mở tiếp.
Hàng trăm tin nhắn yêu đương.
Ảnh chụp chung.
Những cuộc hẹn bí mật.
Thời gian bắt đầu đúng vào ngày tôi nhập viện sinh con.
Trong lúc tôi giành giật sự sống để sinh đứa con đầu lòng...
Thì chồng tôi và em gái tôi bắt đầu ngoại tình.
Tôi không khóc.
Tôi lặng lẽ lưu lại toàn bộ bằng chứng.
Một tuần sau là tiệc đầy tháng của con.
Hai bên nội ngoại đều có mặt.
Đúng lúc mọi người nâng ly chúc mừng, tôi kết nối điện thoại với chiếc tivi trong phòng khách.
Từng tin nhắn.
Từng bức ảnh.
Từng đoạn video hai người ôm nhau trong khách sạn.
Hiện lên trước mặt tất cả.
Cả căn phòng chết lặng.
Mẹ tôi ngã quỵ.
Bố tôi tát em gái một cái thật mạnh.
Chồng tôi quỳ xuống van xin tha thứ.
Anh nói mọi chuyện chỉ là "lỡ dại".
Tôi nhìn anh rồi hỏi:
"Lỡ dại một lần hay suốt gần một năm?"
Không ai trả lời được.
Điều khiến tôi đau nhất là lời thú nhận của em gái.
Nó nhìn tôi rồi nói:
"Em yêu anh ấy trước cả khi chị cưới."
Tôi sững người.
Hóa ra trong suốt thời gian tôi yêu và chuẩn bị kết hôn...
Em gái vẫn âm thầm nhắn tin với chồng sắp cưới của tôi.
Chỉ là anh ta chọn cưới tôi vì gia đình tôi ổn định hơn, còn em khi ấy vẫn là sinh viên.
Tôi lập tức nộp đơn ly hôn.
Đồng thời cắt đứt hoàn toàn quan hệ với em gái.
Ngày ra tòa, chồng cũ nói:
"Anh chỉ mong em cho anh cơ hội vì con."
Tôi mỉm cười.
"Con tôi cần một người cha có trách nhiệm, chứ không cần một người đàn ông phản bội mẹ nó."
Sáu tháng sau, tôi nghe tin chồng cũ và em gái sống chung.
Nhưng cuộc sống của họ không hề hạnh phúc.
Người đàn ông từng phản bội vợ tiếp tục phản bội người tình.
Còn em gái tôi cuối cùng cũng hiểu một điều rất muộn.
Người có thể bỏ vợ để đến với mình...
Cũng có thể bỏ mình để đến với một người khác.
Còn tôi, ngày bế con bước ra khỏi tòa án, tôi không còn mất chồng hay mất em gái nữa.
Tôi chỉ đơn giản là lấy lại cuộc đời vốn thuộc về mình.





