Người tài xế taxi chở tôi miễn phí suốt một tháng, đến cuối cùng mới nói lý do

Nguyễn Trinh

Tôi ngồi im. Anh kể: cách đây đúng một năm, con gái anh cũng nằm ở bệnh viện này.

Tháng ấy tôi đang trong giai đoạn khó khăn nhất. Công việc mất, tiền thuê nhà sắp đến hạn, con thì đang ốm. Mỗi sáng tôi vẫn phải đi bệnh viện thăm con, rồi chạy lo việc. Tôi thường bắt taxi từ nhà đến cổng bệnh viện vì đường xa và tôi không còn sức để đi xe buýt.

Lần đầu tiên gặp anh tài xế ấy, tôi lên xe với khuôn mặt mệt mỏi. Anh không hỏi nhiều, chỉ lái xe êm. Đến nơi, tôi đưa tiền, anh lắc đầu: “Hôm nay miễn phí. Chị giữ lấy mà dùng.” Tôi ngạc nhiên, nhất quyết trả. Anh chỉ cười nhẹ: “Thôi chị. Hôm nay tôi đãi.”

Hôm sau tôi lại bắt đúng xe anh. Lần nữa anh không lấy tiền. Rồi hôm sau nữa. Cứ thế suốt gần một tháng. Mỗi lần tôi đưa tiền, anh đều đẩy lại và nói cùng một câu: “Chị giữ đi.” Tôi hỏi lý do, anh chỉ bảo: “Có lý do của tôi. Chị đừng hỏi nhiều.”

Tôi dần quen với việc được chở miễn phí. Nhưng trong lòng luôn thấy nợ. Có hôm tôi cố tình để tiền trên ghế, anh vẫn lấy ra trả lại trước khi tôi xuống xe. Ánh mắt anh không phải thương hại. Chỉ là một sự kiên nhẫn lặng lẽ, như đang làm một việc anh tự dặn lòng phải làm.

Đến buổi sáng cuối cùng của tháng ấy, sau khi dừng xe trước cổng bệnh viện, anh không bảo tôi xuống ngay. Anh tắt máy, quay lại, giọng thấp và hơi nghẹn: “Chị ơi, hôm nay là lần cuối tôi chở chị. Tôi muốn nói lý do.”

Tôi ngồi im. Anh kể: cách đây đúng một năm, con gái anh cũng nằm ở bệnh viện này. Mỗi sáng vợ anh phải bắt taxi đi đi về về. Có một người phụ nữ tài xế đã chở vợ anh miễn phí suốt nhiều tuần, không lấy một đồng, chỉ vì thấy vợ anh khóc mỗi lần xuống xe. Người ấy không để lại tên. Chỉ nói: “Chị giữ tiền mà lo cho con.”

Con gái anh không qua khỏi. Nhưng ân tình ấy anh không quên. Anh bảo: “Khi thấy chị mỗi sáng cũng đi bệnh viện với khuôn mặt giống vợ tôi năm ấy, tôi quyết định làm giống người đã giúp vợ tôi. Tôi không lấy tiền của chị suốt tháng này… là để trả lại chút ân tình ấy.”

Tôi ngồi trong xe, nước mắt cứ thế rơi. Không phải vì được miễn phí. Mà vì một vòng tròn lòng tốt đã khép lại bằng cách lặng lẽ nhất. Người phụ nữ tài xế năm xưa giúp vợ anh. Giờ anh giúp tôi. Không ai biết tên nhau. Chỉ biết rằng mỗi lần nhìn thấy ai đó đang gồng gánh vì con, họ chọn cách với tay.

Anh đưa tôi một tờ giấy nhỏ có số điện thoại: “Nếu sau này chị ổn, muốn trả lại cho người khác thì cứ làm. Không cần trả cho tôi.” Tôi gật đầu, không nói nên lời. Anh mở cửa, khẽ nói: “Chúc cháu mau khỏe.”

Tôi xuống xe, đứng mãi trước cổng bệnh viện. Lưng anh khuất dần trong dòng xe. Tôi ôm chặt túi xách, để nước mắt chảy. Vì lần đầu tiên tôi hiểu rằng lòng tốt không bao giờ mất đi. Nó chỉ đi vòng, từ người này sang người khác, đến khi chạm đúng người đang cần nhất – rồi lại tiếp tục đi tiếp.