Ngày tôi sinh con, mẹ chồng chỉ bế cháu ngoại, còn cháu nội thì chưa từng ôm một lần

Nguyễn Trinh

Ngày tôi sinh con, điều tôi mong nhất chỉ là mẹ chồng bế cháu một lần rồi mỉm cười nói: "Con vất vả rồi." Nhưng điều đó chưa bao giờ xảy ra.

Ngay chiều hôm tôi xuất viện, bà xách túi quần áo sang nhà chị chồng vì cháu ngoại vừa sốt nhẹ. Còn tôi ôm con trai mới sinh, tự lo mọi thứ với vết mổ còn chưa lành.

Những năm sau cũng vậy. Sinh nhật cháu ngoại năm nào cũng có quà, có bánh kem. Con tôi chỉ nhận được vài câu hỏi qua loa. Thằng bé lớn lên vẫn hồn nhiên, nhưng mỗi lần thấy bà ôm chị họ, nó lại lặng lẽ quay đi.

Một hôm, con hỏi tôi: "Mẹ ơi, con ngoan hơn thì bà có thương con không?" Tôi quay mặt đi vì không dám để con thấy mình khóc.

Rồi mẹ chồng đột ngột nhập viện. Chị chồng bận chăm con nên nhờ tôi vào viện. Tôi vẫn đưa con theo mỗi chiều. Điều bất ngờ là chính đứa trẻ từng ít được bà để ý lại là người bóp tay, đút cháo và kể chuyện cho bà nghe.

Một buổi tối, mẹ chồng ôm con tôi vào lòng rồi bật khóc. Bà nói cả đời bà chỉ sợ con gái thiệt thòi nên vô tình bỏ quên cháu nội. Đến lúc nằm trên giường bệnh mới nhận ra người đến thăm mình nhiều nhất lại là đứa cháu bà từng lạnh nhạt.

Con trai tôi chỉ cười: "Bà khỏe lại rồi chở con đi công viên nha." Không trách móc, không hờn giận.

Hôm đó tôi hiểu, có những vết thương người lớn tạo ra phải mất nhiều năm mới chữa lành. Nhưng cũng có những đứa trẻ đủ bao dung để dạy người lớn cách yêu thương.

Tụi mình có gắn các link sản phẩm trong phần bình luận, mọi người xem kênh thấy hay mua ủng hộ tụi mình để duy trì kênh nhaaa.