
Người phụ nữ bán vé số luôn gọi đúng tên tôi dù chúng tôi chưa từng gặp nhau
“Anh không giống con dì hoàn toàn,” bà nói, “nhưng ánh mắt thì giống. Nên dì gọi. Mỗi lần gọi, dì cảm giác như con vẫn còn đi ngang.”
Mỗi buổi chiều tan tầm, tôi hay đi ngang qua gốc đa trước chợ. Ở đó có một người phụ nữ khoảng ngoài năm mươi, tóc bạc sớm, ngồi trên chiếc ghế nhựa cũ, tay ôm xấp vé số. Lần đầu tiên tôi đi ngang, bà đột nhiên ngẩng lên và gọi rất rõ: “Anh Minh ơi, mua vé số không?”
Tôi khựng lại. Tôi chưa từng gặp bà. Chưa từng nói chuyện. Cũng chưa từng để lại tên tuổi ở đâu quanh đây. Tôi chỉ cười trừ rồi đi tiếp.

Hôm sau cũng vậy. Bà lại gọi đúng tên tôi. Rồi hôm sau nữa. Cứ mỗi lần tôi xuất hiện, bà đều nhìn thẳng và gọi: “Anh Minh.” Giọng bà không ngạc nhiên, cũng không do dự. Như thể bà đã biết tôi từ lâu.
Tôi bắt đầu để ý. Tôi hỏi những người bán hàng quanh đó, không ai biết bà từ đâu đến, cũng không ai nghe bà gọi tên người khác chính xác như vậy. Có người bảo bà hơi lạ. Có người chỉ cười bảo chắc bà đoán mò trúng.
Một chiều mưa, tôi quyết định dừng lại. Tôi mua vài tờ vé số, rồi hỏi thẳng: “Làm sao dì biết tên tôi?” Bà nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đục nhưng sâu. Rồi bà khẽ nói: “Vì trước đây có một người… cũng tên Minh, cũng hay đi ngang đây mỗi chiều. Người ấy mất rồi. Mỗi lần thấy anh, dì lại thấy bóng dáng ấy.”
Tôi đứng im. Nước mắt cứ thế nóng lên khóe mắt. Bà kể tiếp, giọng chậm rãi: người đàn ông tên Minh ấy từng là con trai duy nhất của bà. Anh ấy mất vì tai nạn đúng năm năm trước, cũng vào tầm giờ tan tầm này. Từ ngày đó, bà mang vé số ra ngồi đúng chỗ anh từng dừng lại nói chuyện với bà mỗi ngày. Bà không mong bán được nhiều. Bà chỉ muốn gọi tên ấy thêm lần nữa.
“Anh không giống con dì hoàn toàn,” bà nói, “nhưng ánh mắt thì giống. Nên dì gọi. Mỗi lần gọi, dì cảm giác như con vẫn còn đi ngang.”
Tôi ngồi xuống cạnh bà dưới mái che tạm. Mưa vẫn rơi. Tôi không biết nói gì. Chỉ biết lắng nghe. Và lần đầu tiên, tôi hiểu vì sao mỗi chiều bà đều gọi đúng tên tôi dù chúng tôi chưa từng gặp nhau. Không phải vì bà biết tôi. Mà vì bà đang gọi tên đứa con đã mất, thông qua một người lạ tình cờ mang cùng tên và cùng khung giờ ấy.
Từ hôm đó, tôi vẫn thỉnh thoảng dừng lại. Không phải chỉ để mua vé số. Mà để ngồi đó một lúc, để bà được gọi thêm một tiếng “Anh Minh” nữa. Vì tôi đã hiểu: có những cái tên không chỉ là tên. Nó là sợi dây cuối cùng người ta còn giữ được với người đã ra đi.
- » Mỗi tháng tài khoản tôi đều được chuyển đúng 5 triệu đồng từ một người lạ, tám năm sau mới biết là ai
- » Người đàn ông ngày nào cũng ngồi ở ghế đá công viên, đến ngày ông biến mất ai cũng mới hiểu lý do
- » Người thuê trọ luôn trả tiền đúng hạn, đến ngày dọn phòng tôi mới phát hiện bí mật ông giấu suốt mười năm





