Người phụ nữ xuất hiện trong đám tang mẹ khiến cả gia đình tái mặt khi nghe cô ấy xưng một tiếng

Nguyễn Trinh

Cô ấy vẫn quỳ im, nước mắt chảy dài trên má, vai rung lên từng đợt.

Khói hương nghi ngút. Tiếng khóc thấp thoáng. Tôi đứng cạnh quan tài mẹ, hai tay nắm chặt đến trắng khớp. Mẹ ra đi quá đột ngột. Tôi vẫn chưa kịp nói hết những điều muốn nói. Họ hàng đứng đầy phòng. Không khí nặng đến mức khó thở.

Giữa lúc mọi người đang lặng lẽ thắp hương, cánh cửa khẽ mở. Một người phụ nữ khoảng ngoài bốn mươi bước vào. Cô ấy mặc đồ đen giản dị, tóc búi rối, mặt tái mệt. Cô không chào hỏi ai. Cô chỉ đi thẳng đến trước di ảnh mẹ, đứng nhìn rất lâu. Ánh mắt cô vừa đau đáu vừa run rẩy. Cả phòng bắt đầu xì xào. Không ai biết cô là ai. Tôi cũng không.

Đến lúc lễ sắp kết thúc, cô ấy đột nhiên quỳ xuống. Giọng cô nghẹn đến mức suýt không thành tiếng, nhưng vẫn đủ rõ để cả gian phòng nghe thấy. Chỉ một tiếng thôi:

“Mẹ…”

Không khí như bị hút sạch. Tiếng khóc tắt ngóm. Tuần hương trên tay dì tôi rơi xuống đất. Bác trai tôi tái mét, lùi lại một bước. Em trai tôi đứng sững như bị đóng băng. Tôi thì cảm giác máu trong người đang đổ dồn lên tai, khiến mọi thứ trở nên ù đi. Mẹ tôi chỉ có hai người con. Tôi và em trai. Không ai từng nghe đến một người con gái nào khác. Vậy mà giờ đây, trước linh cữu mẹ, một người lạ lại gọi đúng hai tiếng ấy.

Cô ấy vẫn quỳ im, nước mắt chảy dài trên má, vai rung lên từng đợt. Giọng cô đứt đoạn: “Tôi là con riêng mẹ để lại năm xưa… Mẹ gửi tôi đi từ khi mới sinh. Tôi tìm mẹ suốt nửa đời người. Hôm nay… mới kịp.”

Cả phòng như sụp đổ. Có người ngồi phệt xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu. Có người quay đi, hai tay ôm đầu. Bí mật bị chôn giấu hơn bốn mươi năm bất ngờ vỡ òa đúng giữa đám tang. Không còn bố để hỏi. Không còn mẹ để xác nhận. Chỉ còn người phụ nữ đang khóc trước quan tài và hàng chục ánh mắt đang đổ dồn vào cô ấy như muốn soi thấu sự thật.

Tôi bước tới. Đôi chân như không còn thuộc về mình. Cô ấy run run đưa cho tôi một phong bì cũ kỹ. Bên trong là vài tấm ảnh mẹ tôi thời trẻ ôm một đứa bé sơ sinh, cùng lá thư viết tay năm ấy nhờ người nhận nuôi. Nét chữ của mẹ – tôi nhận ra ngay dù đã phai mờ. Sự thật nằm im trong phong bì ấy, nặng đến mức khiến tôi suýt quỵ.

Không ai nói được lời nào thêm. Đám tang hôm ấy không còn chỉ là lời tạm biệt. Nó trở thành nơi bí mật cuối cùng của mẹ bị kéo ra ánh sáng một cách tàn nhẫn và muộn màng. Người phụ nữ ấy không đòi hỏi quyền lợi. Cô ấy chỉ xin được gọi mẹ một tiếng cho trọn. Rồi cô lặng lẽ đứng dậy, thắp nốt nén hương, và ra về trước khi mọi người kịp níu kéo.

Đêm ấy tôi ngồi một mình trước bàn thờ đến tận sáng. Khói hương bay lên nghi ngút. Tôi nhìn di ảnh mẹ, lòng đau như cắt. Mẹ đã mang bí mật ấy đi suốt đời. Mẹ đã chọn im lặng để giữ sự bình yên cho chúng tôi. Nhưng đúng ngày mẹ nằm xuống, sự thật vẫn tìm được đường trở về – dưới hình hài một người phụ nữ lạ, với chỉ một tiếng xưng đủ sức làm cả gia đình tái mặt, đủ sức khiến tôi phải khóc đến kiệt sức vì nhận ra rằng mình chưa bao giờ thực sự biết hết người mẹ mình từng tưởng hiểu rất rõ.