Tôi mở chiếc vali mẹ để lại và chết lặng: bên trong có ảnh của một đứa trẻ giống hệt tôi

Nguyễn Trinh

Đêm ấy tôi trải toàn bộ ảnh ra giường

Mẹ tôi mất vào một sáng mùa đông. Bà ra đi nhẹ nhàng, không kịp dặn dò gì nhiều. Sau đám tang, tôi ở lại dọn đồ. Trong góc tủ có một chiếc vali cũ màu nâu, khóa còn chắc. Tôi chưa từng thấy mẹ mở nó. Tôi nghĩ chỉ là đồ cũ. Tôi mở ra.

Bên trong không phải quần áo. Là một chồng ảnh được gói cẩn thận trong giấy dầu. Tấm đầu tiên khiến tôi chết lặng. Một đứa trẻ khoảng năm tuổi đứng trước căn nhà gỗ, cười toe toét. Khuôn mặt, đôi mắt, cả dáng đứng… giống tôi lúc nhỏ đến mức tôi phải giật mình. Giống như nhìn vào ảnh của chính mình.

Tôi lật tiếp. Hàng chục tấm ảnh khác của cùng đứa trẻ ấy qua từng tuổi. Có tấm chụp cùng một người phụ nữ trẻ – chính là mẹ tôi thời son trẻ. Mặt sau vài tấm ảnh ghi dòng chữ mờ: “Con trai mẹ – 1989”, “Ngày đầu tiên đi học”, “Con tròn 6 tuổi”.

Tay tôi run. Tôi sinh năm 1992. Tôi là con một. Mẹ tôi chưa bao giờ kể về một đứa con nào khác. Tôi mang cả chồng ảnh chạy đi hỏi dì. Dì ngồi sụp xuống ghế, mặt cắt không còn giọt máu. Rồi dì kể.

Hóa ra trước khi có tôi, mẹ từng sinh một bé trai. Đứa trẻ ấy bị bệnh nặng từ nhỏ, mất khi vừa tròn 6 tuổi. Mẹ tôi suy sụp đến mức suýt không qua khỏi. Sau này khi sinh tôi, cả nhà quyết định không bao giờ nhắc lại để mẹ được bình yên. Chiếc vali ấy là nơi mẹ giấu toàn bộ kỷ vật của người anh tôi chưa từng được biết. Mẹ giữ đến hơi thở cuối cùng mà không một lần mở ra trước mặt tôi.

Tôi ngồi bệt giữa sàn nhà, ôm chồng ảnh vào lòng. Nước mắt cứ thế chảy. Bao nhiêu năm tôi sống trong sự chắc chắn rằng mình là con một. Hóa ra tôi mang trên mình khuôn mặt của một đứa trẻ đã mất từ rất lâu – đứa trẻ mà mẹ tôi đã khóc thương trong im lặng suốt cả đời. Mỗi lần mẹ nhìn tôi, phải chăng bà vừa thấy tôi vừa thấy người anh đã ra đi?

Đêm ấy tôi trải toàn bộ ảnh ra giường. Đứa trẻ trong ảnh cười rất tươi. Tôi chạm tay lên từng tấm, cảm giác như đang chạm vào một phần đời bị giấu kín của mẹ. Bà đã yêu tôi. Nhưng bà cũng mang theo một nỗi đau không bao giờ nói thành lời. Chiếc vali ấy là minh chứng duy nhất.

Giờ đây tôi giữ chiếc vali như giữ một bí mật thiêng liêng. Thỉnh thoảng tôi mở ra, nhìn lại người anh trai chưa từng gặp. Tôi không còn chỉ là con một nữa. Tôi là đứa con còn sống – đứa con mang khuôn mặt của người đã mất, và cũng là lý do để mẹ tôi tiếp tục sống tiếp sau ngày bà mất đi đứa con đầu lòng.