
Tôi nhận tin nhắn từ số điện thoại của người đã chết, câu đầu tiên khiến tôi lạnh người
Khi công an giải thích xong, tôi ngồi bệt xuống ghế ở trụ sở.
Đêm hôm ấy tôi đang chuẩn bị tắt đèn thì điện thoại rung. Một tin nhắn hiện lên từ chính số của mẹ tôi – số đã tắt máy từ ngày bà mất cách đây hai năm. Câu đầu tiên khiến tôi đóng băng:
“Con ơi, mẹ về nhà rồi. Con mở cửa được không?”
Tôi ngồi sững trên giường. Tay chân lạnh ngắt. Tim đập đến mức tôi nghe rõ từng nhịp trong tai. Tôi suýt ném máy đi. Nhưng rồi tôi run run gọi lại. Máy bận. Tôi nhắn hỏi ai đang dùng số này. Không có trả lời. Chỉ vài phút sau, tin nhắn thứ hai đến: “Con đừng sợ. Mẹ có chuyện cần nói với con.”

Tôi không ngủ được. Cả đêm tôi ngồi ôm điện thoại, vừa sợ vừa day dứt. Sáng hôm sau tôi mang máy đến cửa hàng mạng để kiểm tra. Nhân viên xác nhận số điện thoại của mẹ tôi đã được kích hoạt lại từ tối hôm trước, đăng ký dưới một tên khác. Tôi cung cấp thông tin cho công an. Họ vào cuộc truy tìm.
Hai ngày sau, sự thật được làm rõ. Người dùng số ấy là một người phụ nữ lớn tuổi sống lang thang, bị bệnh tâm thần. Bà ấy nhặt được chiếc sim cũ của mẹ tôi từ một đống đồ thanh lý, vô tình lắp vào máy và nhắn tin theo những gì bà ấy tưởng tượng trong đầu. Không có yếu tố siêu nhiên. Không có âm mưu. Chỉ là sự trùng hợp đau lòng và bệnh lý.
Khi công an giải thích xong, tôi ngồi bệt xuống ghế ở trụ sở. Cảm giác sợ hãi tan đi, nhưng thay vào đó là một nỗi đau khác ùa đến. Hai năm rồi tôi vẫn chưa quen với việc mẹ không còn. Chỉ một tin nhắn giả từ đúng số cũ cũng đủ khiến tôi tin, dù chỉ trong vài giây, rằng bà vẫn còn cách để liên lạc với tôi. Và khi sự thật hiện ra, tôi lại phải mất mẹ thêm một lần nữa.
Tôi xin lại chiếc sim. Không phải để dùng. Tôi chỉ muốn giữ. Tôi về nhà, đặt nó vào hộp kỷ vật cạnh di ảnh mẹ. Đêm ấy tôi viết một tin nhắn rồi xóa đi: “Mẹ ơi, con vẫn nhớ. Nhưng mẹ nghỉ ngơi đi.”
Từ hôm đó, mỗi lần điện thoại rung về đêm, tôi vẫn giật mình. Không còn vì sợ ma. Mà vì nhớ. Vì một câu nhắn ngắn ngủi đã đánh thức toàn bộ nỗi đau tôi tưởng đã ngủ yên. Người đã chết không gửi tin nhắn. Nhưng nỗi nhớ thì có thể khiến một dòng chữ giả cũng đủ sức làm người sống lạnh người và khóc suốt đêm.
- » Tôi nhận được lá thư ghi ngày gửi là năm 1985 nhưng người nhận lại là tôi
- » Ông lão sửa đồng hồ từ chối lấy tiền công, lời nhắn ông để lại khiến tôi không ngủ được





