Người đàn ông mỗi ngày đều mua đúng một bông hoa, đến khi ông mất ai cũng mới biết dành cho ai

Nguyễn Trinh

Cho đến một sáng ông không đến. Rồi hai sáng. Rồi cả tuần. Tiệm hoa vắng bóng người khách thầm lặng ấy

Mỗi sáng đúng bảy giờ, ông xuất hiện trước tiệm hoa nhỏ ở góc phố. Không cần nói nhiều, ông chỉ đưa một tờ tiền và nhận lấy đúng một bông hoa trắng. Đôi khi là cúc họa mi, đôi khi là hồng trắng, đôi khi chỉ là một nhánh baby nhỏ. Ông cầm hoa thật cẩn thận, như đang giữ một thứ gì đó rất mong manh, rồi lặng lẽ đi về hướng nghĩa trang ở cuối đường.

Mọi người trong khu dần quen với hình ảnh ấy. Có người đùa rằng ông đang tán tỉnh ai. Có người bảo ông chỉ thích hoa. Ông không bao giờ giải thích. Chỉ mỗi sáng một bông, không thừa không thiếu, rồi biến mất vào sương sớm.

Mười năm trôi qua như vậy. Cho đến một sáng ông không đến. Rồi hai sáng. Rồi cả tuần. Tiệm hoa vắng bóng người khách thầm lặng ấy. Không ai biết ông ở đâu. Chỉ đến khi có người đến trả tiền hoa tháng cuối và nói ông đã mất vì bệnh tim, cả khu phố mới bàng hoàng.

Người nhà ông đến tiệm hoa vài ngày sau. Một người phụ nữ khoảng bốn mươi tuổi, mắt đỏ hoe, cầm theo tấm ảnh cũ. Chị đặt tấm ảnh lên quầy và nói giọng nghẹn: “Bố tôi mua hoa mỗi ngày suốt mười năm… là để dành cho mẹ.”

Trong ảnh là một người phụ nữ trẻ, cười rất hiền, tay cầm đúng một bông hoa trắng. Chị kể thêm: mẹ mất đúng mười năm trước vì tai nạn. Từ ngày ấy, bố không bao giờ quên. Mỗi sáng ông mua một bông hoa, mang ra mộ vợ, ngồi im rất lâu rồi mới về. Ông không nói với con cháu. Ông chỉ làm. Ngày này qua tháng khác, năm này qua năm khác, như một lời hứa không cần ai chứng kiến.

Chủ tiệm hoa đứng im, nước mắt cứ thế rơi. Những người từng đùa giỡn về ông cũng im bặt. Hóa ra người đàn ông thầm lặng ấy không hề cô đơn vô cớ. Ông chỉ đang giữ một tình yêu đã mất bằng cách duy nhất ông còn làm được – mỗi ngày một bông hoa, không thiếu một ngày.

Từ hôm ấy, chiếc ghế đá trước tiệm hoa trở nên khác. Thỉnh thoảng vẫn có người mang theo một bông hoa trắng đến đặt lên đó. Không phải vì quen ông, mà vì muốn gửi lời chào đến một tình yêu đã được nâng niu đến hơi thở cuối.

Ông đã đi. Nhưng mỗi sáng, khi nắng vừa lên, người ta vẫn nhớ đến hình ảnh ông ôm một bông hoa trắng bước đi. Và giờ thì cả phố đã biết: bông hoa ấy chưa từng dành cho người đang sống. Nó dành cho người ông yêu nhất, người đã rời đi trước ông đúng mười năm – người mà ông chọn cách nhớ bằng sự kiên trì lặng lẽ nhất.