Mỗi tháng tài khoản tôi đều được chuyển đúng 5 triệu đồng từ một người lạ, tám năm sau mới biết là ai

Nguyễn Trinh

Sau này, khi sức khỏe yếu dần, mẹ viết lá thư để phòng trường hợp không còn cơ hội nói với tôi.

Tám năm trước, khi vừa mất việc, một mình nuôi mẹ bệnh nặng và đứa con trai mới vào lớp Một, tôi từng nghĩ cuộc đời mình đã đi đến ngõ cụt. Nhưng đúng vào lúc tuyệt vọng nhất, tài khoản ngân hàng của tôi bất ngờ nhận đều đặn 5 triệu đồng mỗi tháng từ một người lạ. Không một lời nhắn, không một cái tên. Mãi đến tám năm sau, tôi mới biết người đứng sau khoản tiền ấy là ai, và sự thật khiến tôi không thể cầm được nước mắt.

Ngày đầu tiên nhận được tin nhắn báo biến động số dư, tôi tưởng ngân hàng chuyển nhầm. Số tiền đúng 5 triệu đồng, người gửi chỉ hiện vài ký tự viết tắt. Tôi gọi lên tổng đài, đến tận chi nhánh để hỏi nhưng đều nhận được câu trả lời rằng người chuyển đã lựa chọn bảo mật thông tin.

Tôi chờ vài ngày với hy vọng sẽ có ai đó liên hệ để xin hoàn lại tiền. Không có ai cả.

Tháng sau, đúng ngày ấy, đúng khung giờ ấy, tài khoản của tôi lại nhận thêm 5 triệu đồng. Lần này tôi không còn nghĩ là nhầm lẫn nữa. Tôi bắt đầu thấy bất an. Có người còn cảnh báo tôi có thể đang bị lợi dụng cho một mục đích nào đó. Nhưng suốt nhiều tháng sau, ngoài khoản tiền xuất hiện đều đặn, không có bất kỳ yêu cầu hay cuộc gọi nào.

Lúc ấy, mẹ tôi đang chạy thận định kỳ. Tiền thuốc, tiền viện phí, tiền học của con gần như vượt quá khả năng của tôi. Thành thật mà nói, nếu không có số tiền ấy, có lẽ tôi đã phải bán căn nhà nhỏ duy nhất của hai mẹ con.

Tôi từng tự nhủ sẽ giữ riêng từng khoản, coi như một món nợ phải trả. Tôi ghi chép đầy đủ ngày nhận, số tiền, tổng cộng từng tháng. Trong lòng luôn nghĩ rằng một ngày nào đó, người lạ ấy sẽ xuất hiện.

Nhưng một năm rồi hai năm trôi qua, chẳng có ai đến.

Tôi tìm được công việc mới, cuộc sống dần ổn định hơn. Dù thu nhập khá hơn, khoản 5 triệu đồng vẫn đều đặn được chuyển vào tài khoản. Có lúc tôi muốn đóng tài khoản cũ để chấm dứt chuyện kỳ lạ này, nhưng rồi lại sợ nếu đó thật sự là tấm lòng của một ân nhân thì hành động ấy sẽ khiến họ không tìm được mình.

Suốt tám năm, tôi đã nghĩ đến rất nhiều cái tên. Có phải người bạn cũ từng giúp tôi đi xin việc? Là người bác họ ở quê? Hay một người thân của chồng cũ? Tôi gọi điện hỏi từng người, nhưng ai cũng phủ nhận.

Bí mật ấy trở thành điều day dứt lớn nhất trong cuộc đời tôi.

Bước ngoặt xảy ra khi mẹ tôi qua đời. Trong lúc dọn lại căn phòng cũ, tôi tìm thấy một chiếc hộp gỗ chứa nhiều giấy tờ đã úa màu. Giữa những tập hồ sơ là một lá thư chưa từng được gửi cho tôi.

Đó là nét chữ của mẹ.

Trong thư, mẹ kể rằng nhiều năm trước, khi tôi còn học đại học, gia đình từng rơi vào cảnh kiệt quệ. Một hôm trên chuyến xe khách, mẹ bất ngờ ngất xỉu vì tụt huyết áp. Người đưa mẹ vào bệnh viện, đóng toàn bộ viện phí và còn cho tiền về quê là một người đàn ông trung niên làm nghề lái xe đường dài.

Mẹ chỉ biết ông tên Hưng.

Nhiều năm sau, khi biết tôi một mình nuôi con và bà mắc bệnh nặng, mẹ vô tình gặp lại ông tại bệnh viện trong một lần tái khám. Ông nhận ra mẹ trước.

Mẹ kể hết hoàn cảnh của tôi. Ông chỉ nói một câu: "Ngày xưa tôi giúp chị vì tôi cũng từng được người khác cứu lúc khốn cùng. Đừng để cô ấy biết là tôi."

Mẹ không đồng ý, nhưng ông xin bà giữ kín.

Sau này, khi sức khỏe yếu dần, mẹ viết lá thư để phòng trường hợp không còn cơ hội nói với tôi.

Trong thư còn kèm theo một địa chỉ cũ.

Tôi tìm đến nơi ấy với hy vọng được gặp người đàn ông đã âm thầm trở thành chỗ dựa cho cuộc đời mình. Nhưng căn nhà đã được bán từ lâu. Người hàng xóm mới cho biết ông Hưng mất vì bạo bệnh gần một năm trước.

Họ đưa cho tôi một chiếc phong bì mà ông gửi lại, dặn nếu có người phụ nữ tên tôi tìm đến thì hãy trao giúp.

Bên trong chỉ có một mảnh giấy ngắn.

"Dừng chuyển tiền từ tháng sau nhé. Con trai chị đã lớn, chị cũng đứng vững rồi. Tôi tin chị sẽ sống tốt. Nếu còn nhớ đến tôi, hãy giúp một người khác khi họ cần."

Tôi lặng người rất lâu.

Tám năm, tổng số tiền không phải là điều khiến tôi xúc động nhất. Điều ám ảnh tôi là có một người xa lạ đã lặng lẽ dõi theo cuộc đời mình mà chưa từng mong được biết ơn hay báo đáp.

Đến hôm nay, mỗi khi nhìn lại những tháng ngày khó khăn nhất, tôi vẫn tin cuộc đời luôn tồn tại những điều tử tế âm thầm. Có những người lạ chỉ đi ngang qua cuộc sống của ta, nhưng lại để lại ánh sáng đủ soi cả một chặng đường dài. Và có lẽ, cách trả ơn đẹp nhất không phải là tìm lại họ, mà là tiếp tục trở thành ánh sáng cho một người khác khi đến lượt họ cần được giúp đỡ.