Một đứa trẻ xa lạ chạy đến ôm tôi giữa sân bay và gọi đúng cái tên chỉ mẹ tôi từng gọi

Nguyễn Trinh

Tôi cầm ảnh, tay run. Mẹ tôi mất đã tám năm.

Tôi đang đứng chờ hành lý ở sân bay thì một đứa trẻ khoảng sáu tuổi bất ngờ chạy tới. Nó ôm chặt lấy chân tôi, mặt úp vào quần tôi, rồi ngẩng lên gọi một tiếng rất rõ:

“Mẹ ơi!”

Tôi sững người. Xung quanh có vài người nhìn lại. Tôi không phải mẹ của ai cả. Tôi chưa từng kết hôn, cũng chưa từng sinh con. Nhưng cái cách nó gọi khiến tôi lạnh cả sống lưng. Vì “Mẹ ơi” thì nhiều trẻ vẫn gọi nhầm. Nhưng ngay sau đó nó gọi thêm một cái tên cũ kỹ, cái tên chỉ duy nhất mẹ tôi từng gọi tôi lúc còn nhỏ – cái tên tôi đã không nghe lại từ ngày mẹ mất.

“Mẹ… là Minh Châu phải không?”

Tim tôi đập mạnh. Tôi quỳ xuống ngang tầm mắt nó. Đứa trẻ mắt đỏ hoe, như vừa khóc. Nó nắm chặt áo tôi và nói: “Bà nội bảo nếu con lạc thì tìm người giống trong ảnh. Người đó tên Minh Châu.” Nó đưa cho tôi một tấm ảnh cũ đã nhàu. Trong ảnh là mẹ tôi thời trẻ đang ôm một đứa bé. Mặt sau viết dòng chữ mờ: “Cháu gái của con – nếu có ngày gặp lại.”

Tôi cầm ảnh, tay run. Mẹ tôi mất đã tám năm. Trước khi mất bà từng rất yếu, hay nói những câu không rõ ràng về “đứa cháu”. Lúc ấy cả nhà nghĩ bà lú lẫn vì bệnh. Không ai tin. Giờ đây đứa trẻ này đang đứng trước mặt tôi, gọi đúng tên chỉ mẹ từng gọi, và mang theo tấm ảnh ấy.

Tôi hỏi nó tên gì, nhà ở đâu. Nó chỉ biết mình tên Bé, đi cùng bà nội, nhưng vừa rồi bị lạc khi bà đi vệ sinh. Tôi dẫn nó lên quầy thông báo. Không lâu sau một bà cụ chạy tới, mặt cắt không còn giọt máu. Bà cụ chính là người trong ảnh – người đã già đi rất nhiều. Khi thấy tôi, bà cụ sững lại, rồi òa khóc: “Cháu… là con gái của chị ấy thật sao?”

Hóa ra mẹ tôi năm xưa từng có một người chị kết nghĩa. Người chị ấy nhận nuôi một đứa trẻ mồ côi và luôn xem mẹ tôi như máu mủ. Trước khi mất, mẹ tôi từng gửi tấm ảnh ấy và dặn nếu sau này có duyên thì cho đứa nhỏ biết về gia đình bên này. Bà cụ giữ lời hứa theo cách riêng. Hôm nay đứa trẻ lạc, nó chỉ nhớ đúng những gì bà nội từng dạy.

Tôi đứng giữa sân bay ồn ào, ôm đứa trẻ và bà cụ, nước mắt cứ thế rơi. Một cái tên cũ kỹ, một tấm ảnh nhàu nát, và một đứa trẻ xa lạ đã vô tình kéo tôi trở lại với phần ký ức về mẹ mà tôi tưởng đã khép lại. Tôi không phải mẹ của nó. Nhưng trong khoảnh khắc nó gọi đúng cái tên ấy, tôi cảm giác như mẹ vẫn còn cách nào đó để tìm đến tôi – qua một đứa trẻ, qua một lời dặn cũ, và qua đúng hai tiếng khiến cả bầu trời sân bay như thu bé lại trong vòng tay ấy.