Tôi nhận nuôi con riêng của chồng, đến ngày đứa trẻ biết sự thật thì ôm tôi gọi một tiếng mẹ

Nguyễn Trinh

Chỉ một tiếng thôi. Nhưng đó là tiếng gọi tôi chờ đợi suốt năm năm. Cậu nói tiếp, giọng nghẹn ngào: “Con không cần mẹ đẻ nữa. Con chỉ cần mẹ. Mẹ đừng bỏ con.”

Tôi nhớ như in cái ngày chồng dẫn cậu bé về nhà. Đứa trẻ năm tuổi, gầy gò, mắt to và hơi sợ sệt. Anh nói với tôi bằng giọng nhỏ nhẹ: “Em ơi, đây là con anh với người cũ. Mẹ nó bỏ đi từ lâu, giờ không ai chăm. Anh xin em, mình nhận nuôi nó được không?”

Lúc ấy tôi đứng im rất lâu. Trong lòng vừa sốc vừa rối. Tôi mới cưới anh được hai năm, chưa có con chung, và đang ấp ủ kế hoạch xây dựng gia đình nhỏ của riêng mình. Nhưng nhìn cậu bé đứng nép vào chân bố, tôi không nỡ từ chối. Tôi gật đầu. Tôi bảo: “Được. Từ nay con là con của mình.”

Tôi đặt tên ở nhà cho cậu là Minh. Tôi mua quần áo mới, chuẩn bị góc học tập, nấu những món ăn cậu thích. Ban đầu Minh rất e dè. Cậu chỉ gọi tôi bằng “cô”, ngủ riêng, và thỉnh thoảng nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét. Tôi không ép. Tôi chỉ âm thầm chăm sóc từng chút một. Khi cậu ốm, tôi thức trắng đêm lau trán. Khi cậu khóc vì nhớ mẹ ruột, tôi ôm cậu và nói: “Không sao, cô ở đây với con.”

Tôi nhận nuôi con riêng của chồng, đến ngày đứa trẻ biết sự thật thì ôm tôi gọi một tiếng mẹ

Dần dần, khoảng cách được thu hẹp. Minh bắt đầu chạy theo tôi khi tôi vào bếp. Cậu đòi tôi kể chuyện trước khi ngủ. Có lần cậu bị bạn ở lớp trêu vì không có mẹ, tôi đến trường và nói với cô giáo: “Tôi là mẹ của cháu.” Từ đó, trong mọi giấy tờ nhà trường, tôi đều ghi tên mình ở mục người giám hộ. Tôi chưa bao giờ nói với Minh rằng tôi không phải mẹ đẻ. Tôi chỉ sống như một người mẹ thật sự.

Năm năm trôi qua. Minh lớn lên, thông minh và tình cảm. Cậu gọi tôi bằng “cô” nhưng hành động thì như gọi mẹ. Cậu nhớ ngày sinh nhật tôi, tự làm thiệp, tự mua hoa. Cậu bảo vệ tôi trước mặt ông bà nội khi họ có lời qua tiếng lại. Có lần chồng tôi đi công tác dài ngày, Minh ngủ với tôi, ôm eo tôi và thì thào: “Cô đừng bỏ con nhé.” Tôi khóc thầm trong đêm đó. Tôi yêu cậu như con đẻ của mình.

Nhưng bí mật không thể giấu mãi. Một chiều mùa hè, khi Minh mười tuổi, cậu tình cờ tìm thấy vài tờ giấy cũ trong ngăn kéo của bố. Đó là giấy khai sinh và vài tài liệu liên quan đến người mẹ ruột. Cậu cầm tờ giấy chạy đến chỗ tôi, mắt đỏ hoe, giọng run run hỏi: “Cô… không phải mẹ thật của con đúng không?”

Tôi ngồi xuống, kéo cậu vào lòng. Tôi không biết phải nói thế nào cho đỡ đau. Tôi chỉ thì thào sự thật: “Đúng vậy. Mẹ đẻ của con đã đi từ lâu. Bố và cô nhận nuôi con từ khi con còn nhỏ. Nhưng cô yêu con như con đẻ. Cô chưa bao giờ xem con là người ngoài.”

Minh im lặng rất lâu. Cậu không khóc ầm ĩ như tôi tưởng. Cậu chỉ ngồi yên trong vòng tay tôi, vai run nhẹ. Tôi sợ cậu sẽ giận, sẽ xa lánh, sẽ gọi tôi bằng những lời lạnh lùng. Tôi sợ năm năm chăm sóc sẽ tan thành mây khói chỉ vì một sự thật.

Nhưng rồi cậu quay lại, ôm chặt lấy cổ tôi, mặt úp vào vai tôi và nói một câu khiến tôi vỡ òa:

“Mẹ…”

Chỉ một tiếng thôi. Nhưng đó là tiếng gọi tôi chờ đợi suốt năm năm. Cậu nói tiếp, giọng nghẹn ngào: “Con không cần mẹ đẻ nữa. Con chỉ cần mẹ. Mẹ đừng bỏ con.”

Tôi ôm cậu khóc nức nở. Nước mắt tôi ướt cả áo cậu. Lúc ấy tôi hiểu rằng tình mẫu tử không nhất thiết phải đến từ máu mủ. Nó đến từ những đêm thức trắng, từ những bữa cơm nóng, từ sự kiên nhẫn và tình yêu không điều kiện. Minh đã chọn tôi. Cậu đã gọi tôi bằng cái tên thiêng liêng nhất.

Từ ngày đó, mọi thứ thay đổi. Minh công khai gọi tôi là mẹ trước mặt mọi người. Khi ông bà nội còn e dè, cậu nắm tay tôi và nói: “Đây là mẹ của con.” Khi bạn bè hỏi về mẹ đẻ, cậu trả lời đơn giản: “Mẹ con đang ở đây.” Tôi chưa bao giờ yêu cầu cậu làm vậy. Cậu tự nguyện.

Chồng tôi cũng thay đổi. Anh từng áy náy vì mang con riêng về. Nhưng khi thấy Minh gắn bó với tôi đến vậy, anh chỉ biết cảm ơn tôi bằng ánh mắt. Có lần anh nói nhỏ: “Em đã cho con anh một người mẹ thật sự. Anh nợ em cả đời.”

Không phải lúc nào cũng dễ dàng. Có những lúc Minh hỏi về mẹ đẻ, tôi phải trả lời thật và dịu dàng. Có những lúc cậu buồn vì cảm giác mình khác biệt, tôi phải ngồi cạnh và lắng nghe. Nhưng mỗi lần cậu ôm tôi và gọi “mẹ”, mọi mệt mỏi đều tan biến.

Bây giờ Minh đã mười lăm tuổi. Cậu cao lớn, học giỏi, và vẫn giữ thói quen mỗi tối trước khi ngủ đều đến phòng tôi nói chuyện vài câu. Đôi khi cậu vẫn gọi tôi bằng “cô” cho vui, rồi cười và sửa lại thành “mẹ”. Tôi biết cậu đang trêu tôi, nhưng trái tim tôi vẫn ấm lên mỗi lần như vậy.

Tôi viết những dòng này để gửi đến những người phụ nữ đang đứng trước quyết định nhận nuôi con riêng của chồng. Tôi biết cảm giác phức tạp lắm. Sợ bị so sánh, sợ không được yêu lại, sợ một ngày đứa trẻ biết sự thật sẽ quay lưng. Nhưng nếu bạn đủ yêu, đủ kiên nhẫn, và đủ chân thành, thì một ngày nào đó, đứa trẻ ấy sẽ ôm bạn và gọi một tiếng “mẹ” – tiếng gọi đủ để xóa đi mọi nghi ngại và làm đầy cả trái tim.

Tôi không phải mẹ đẻ của Minh. Nhưng tôi là mẹ của cậu. Và cậu đã chọn tôi bằng cả trái tim mình. Đó là món quà lớn nhất cuộc đời tôi từng nhận được.