
Chồng để tôi ở cữ một mình, còn đưa mẹ đi du lịch đúng ngày con vừa chào đời
Tôi từng nghĩ... Ngày con đầu lòng chào đời sẽ là ngày hạnh phúc nhất cuộc đời mình. Nhưng cũng chính ngày ấy... Tôi hiểu mình đã lấy nhầm người.
Sau hơn mười tiếng vượt cạn, tôi sinh được một bé trai khỏe mạnh.
Nằm trên giường bệnh, tôi nắm tay chồng.
Tưởng rằng anh sẽ ở lại bên hai mẹ con.
Thế nhưng sáng hôm sau, mẹ chồng bước vào phòng.
Bà vui vẻ nói:
"Tour du lịch Đà Nẵng mẹ đặt cả tháng trước rồi."
"Hủy thì mất hết tiền."
"Con đi với mẹ ba hôm rồi về."
Tôi cứ nghĩ chồng sẽ từ chối.
Không ngờ anh quay sang nhìn tôi.
"Em ở bệnh viện có bác sĩ, y tá chăm rồi."
"Mẹ mong chuyến này lâu lắm."
"Anh đi vài hôm thôi."
Nói xong, anh xách vali rời đi.
Tôi nhìn theo...
Nước mắt cứ thế chảy xuống.
Hai ngày sau.
Trong lúc thức đêm cho con bú, tôi mở điện thoại.
Trang cá nhân của mẹ chồng hiện lên.
Bà đăng liên tiếp những bức ảnh cả hai mẹ con cười rất tươi trên bãi biển.
Dưới ảnh, chồng còn bình luận:
"Đưa mẹ đi hưởng thụ chút."
Tôi tắt điện thoại.
Ôm con vào lòng.
Tự nhủ từ giờ...
Mình chỉ còn biết dựa vào chính mình.
Những ngày ở cữ sau đó là chuỗi ngày tồi tệ nhất.
Vết mổ đau nhức.
Con quấy khóc suốt đêm.
Có hôm tôi sốt cao nhưng vẫn phải một mình thay tã, pha sữa.
Đến khi chồng về, anh chỉ đặt lên bàn một chiếc túi quà.
"Anh mua đặc sản cho em."
Tôi nhìn món quà.
Rồi nhẹ nhàng đẩy lại.
"Thứ em cần hôm đó..."
"Không bán ở bất kỳ cửa hàng nào."
Anh sững người.
Thời gian trôi qua.
Con trai lớn dần.
Ba năm sau, công ty thông báo cử chồng đi công tác nước ngoài đúng ngày con nhập học.
Anh về hỏi tôi:
"Em thấy sao?"
Tôi mỉm cười.
"Anh cứ đi."
"Em và con tự lo được."
Anh ngạc nhiên.
"Em không giận à?"
Tôi bình thản đáp:
"Hôm con vừa sinh, anh cũng từng chọn một chuyến đi thay vì ở cạnh mẹ con em."
"Hôm nay... em chỉ tôn trọng lựa chọn của anh như ngày đó."
Anh im lặng.
Lần đầu tiên, tôi thấy mắt anh đỏ lên.
Tối hôm ấy, anh lặng lẽ hủy chuyến công tác.
Sáng hôm sau, anh tự tay đưa con đến trường.
Đứng trước cổng, anh nắm chặt tay tôi.
Giọng nghẹn lại.
"Ba năm trước..."

"Anh đã bỏ lỡ khoảnh khắc đầu tiên của con."
"Anh không muốn bỏ lỡ thêm bất kỳ lần nào nữa."
Tôi nhìn anh.
Không còn oán trách.
Nhưng cũng không thể quên.
Có những vết thương rồi sẽ lành.
Nhưng có những khoảnh khắc nếu đã bỏ lỡ...
Sẽ không bao giờ có cơ hội làm lại.
Và điều một người phụ nữ nhớ suốt đời...
Không phải món quà chồng mang về sau chuyến đi.
Mà là người đã ở cạnh mình trong lúc yếu đuối và cần được yêu thương nhất.





