
Mẹ chồng tôi giả vờ thương con dâu nhưng âm thầm phá hỏng cuộc hôn nhân của tôi từng ngày
Ngày đầu tiên về làm dâu, ai cũng bảo tôi may mắn. Mẹ chồng ôm tôi trước mặt họ hàng rồi nói:
"Từ nay con cũng là con gái của mẹ."
Bà nấu món tôi thích, mua quần áo cho tôi, còn thường xuyên khoe với hàng xóm rằng có được cô con dâu hiền lành, biết điều.
Ngay cả mẹ ruột tôi cũng yên tâm vì nghĩ tôi gặp được một gia đình tử tế.
Chỉ có tôi mới biết, mọi chuyện bắt đầu thay đổi ngay sau cánh cửa nhà đóng lại.
Mỗi sáng, bà đều giao cho tôi làm hết việc nhà.
Từ nấu ăn, giặt giũ đến lau dọn.
Nếu tôi ngồi nghỉ vài phút, bà sẽ nói đủ lớn để chồng tôi nghe thấy:
"Con dâu thời nay sướng thật, có mỗi việc nhà cũng lười."
Tôi cố nhẫn nhịn.
Tôi nghĩ rồi bà sẽ hiểu mình.
Nhưng càng nhịn, bà càng quá đáng.
Khi tôi mang thai ba tháng, bà vẫn bắt tôi xách từng xô nước nặng.
Nếu tôi mệt, bà lại quay sang nói với chồng:
"Ngày xưa mẹ mang thai mày còn cấy lúa ngoài đồng, có ai yếu đuối như vợ mày đâu."
Điều lạ nhất là mỗi lần chỉ có hai mẹ con trong nhà, bà luôn tỏ ra lạnh lùng.
Nhưng hễ chồng tôi xuất hiện, bà lập tức dịu dàng, hỏi han tôi từng chút.
Anh chưa từng tin lời tôi.
Ngược lại, anh còn trách:
"Mẹ thương em như vậy, sao em cứ nghĩ xấu về mẹ?"
Tôi dần trở thành người có lỗi trong chính ngôi nhà mình.
Rồi một ngày, tôi phát hiện những tin nhắn trong điện thoại của chồng.
Không phải tin nhắn ngoại tình.
Mà là hàng trăm tin nhắn do chính mẹ chồng gửi.
"Vợ con hôm nay lại bỏ bê việc nhà."
"Nó hỗn với mẹ."
"Nó tiêu tiền không biết nghĩ."
Điều đau lòng là rất nhiều chuyện chưa từng xảy ra.
Mẹ chồng tự bịa ra rồi gửi cho con trai mình mỗi ngày.
Từng chút một.
Âm thầm.
Kiên trì.
Để anh dần mất niềm tin vào vợ.
Đến mức chỉ cần tôi mở miệng giải thích, anh cũng cho rằng tôi đang nói dối.
Đỉnh điểm là ngày kỷ niệm 6 năm cưới.
Tôi chuẩn bị bữa tối từ sáng.
Nhưng khi chồng về đến nhà, anh ném thẳng đơn ly hôn xuống bàn.
Anh nói:
"Anh chịu đủ rồi."
Tôi chết lặng.
Đúng lúc ấy, mẹ chồng bước ra từ phòng ngủ.
Bà không hề bất ngờ.
Khóe môi còn thoáng hiện một nụ cười rất nhẹ.
Khoảnh khắc đó, tôi hiểu.
Bà chưa từng xem tôi là con.
Bà chỉ đang chờ ngày gia đình tôi tan vỡ.
Tôi không khóc.
Tôi lặng lẽ thu thập tất cả bằng chứng.
Từ camera trong nhà, lịch sử tin nhắn, bản ghi âm những lần bà cố tình vu khống tôi khi chỉ có hai người.
Một tuần sau, tôi mời cả hai bên gia đình đến.
Trước mặt tất cả mọi người, tôi mở từng đoạn ghi âm.
Mở từng tin nhắn.
Chiếu từng đoạn camera.
Không ai nói nổi một lời.
Chồng tôi tái mặt khi biết suốt nhiều năm qua, người khiến cuộc hôn nhân của chúng tôi rạn nứt không phải vợ mình.
Mà chính là mẹ ruột anh.
Bà vẫn cố chối.
Cho đến khi em chồng đứng dậy.
Cô ấy lặng lẽ lấy điện thoại ra và nói:
"Mẹ cũng từng làm như vậy với chị dâu trước."
Cả căn phòng chết lặng.
Hóa ra tôi không phải người đầu tiên.
Người vợ đầu của anh cũng từng rời đi vì những màn chia rẽ âm thầm của mẹ chồng.
Chỉ khác là ngày ấy không ai tin cô ấy.
Lần này thì khác.
Mọi bằng chứng đều đã nằm trên bàn.
Chồng tôi bật khóc, xin tôi tha thứ.
Nhưng có những vết nứt không thể hàn gắn chỉ bằng lời xin lỗi.
Tôi ký đơn ly hôn ngay trong ngày hôm đó.
Vài tháng sau, chồng cũ tìm đến.
Anh nói đã dọn ra ở riêng và cắt đứt mọi phụ thuộc với mẹ.
Tôi chỉ mỉm cười.
"Nếu ngày đó anh tin vợ mình một lần, có lẽ chúng ta đã không mất tất cả."
Tôi quay đi, không ngoảnh đầu lại.
Bởi người phá hỏng cuộc hôn nhân của tôi là mẹ chồng.
Nhưng người khiến nó không còn cơ hội cứu vãn... lại chính là người đàn ông đã chọn tin mẹ hơn tin vợ.





