
Tôi luôn nghĩ bố thiên vị em trai, đến ngày đọc nhật ký của ông mới bật khóc
Em được mua chiếc cặp mới đầu năm, còn tôi phải dùng lại cặp cũ sứt sẹo.
Từ thuở còn nhỏ, tôi đã mang trong lòng một vết thương không nói thành lời: bố yêu em trai hơn tôi. Em được bố chở đến trường bằng xe máy mỗi sáng, còn tôi lầm lũi đi bộ dưới nắng hay mưa. Em được mua chiếc cặp mới đầu năm, còn tôi phải dùng lại cặp cũ sứt sẹo. Khi cả hai cùng mang về điểm thấp, bố chỉ lạnh lùng mắng tôi. Khi ông bà nội gửi quà, phần ngon nhất bao giờ cũng đến tay em. Tôi lớn lên trong cảm giác mình là đứa con thừa thãi. Tôi học càng lúc càng giỏi chỉ để chứng minh giá trị, rồi bỏ nhà đi sớm nhất có thể. Mỗi lần mẹ nhắc bố lại khen em, tôi chỉ đáp “ừ” rồi cúp máy. Tôi giận bố bằng sự im lặng kéo dài hàng năm trời.
Bố mất vào một sáng mưa lạnh. Ông ra đi quá nhanh, tôi không kịp về nhìn mặt lần cuối. Sau đám tang vội vã, khi dọn dẹp đồ đạc, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký cũ kỹ nằm sâu trong ngăn kéo bàn làm việc. Bìa sổ đã sờn rách, nét chữ nghiêng và run rẩy theo năm tháng. Tôi định bỏ sang một bên, nhưng dòng chữ viết ở trang đầu khiến tôi đứng chôn chân: “Cho con gái lớn của bố – nếu một ngày con đọc được những dòng này.”
Tôi ngồi phệt xuống sàn nhà, hai tay run khi mở từng trang. Và cả thế giới tôi từng dựng lên trong đầu bắt đầu vỡ vụn thành từng mảnh.
Bố viết rằng ông biết tôi mạnh mẽ từ bé. Ông cố ý khắt khe với tôi vì sợ tôi chủ quan, sợ tôi ỷ vào sự thông minh mà không cứng cáp. Ông viết về những buổi sáng ông đứng sau cánh cửa, nhìn tôi đội mưa đi học, tay ông siết chặt nắm đấm muốn chạy theo che dù nhưng cuối cùng lại đứng im vì muốn tôi mạnh hơn. Ông viết về chiếc cặp cũ: “Con không cần đồ mới để chứng minh bản thân. Con đã đủ giỏi rồi. Còn thằng út yếu quá, bố phải bù đắp.” Ông viết cả những đêm ông nằm thao thức vì tôi xa nhà, vì sợ tôi mang theo mãi suy nghĩ rằng bố không yêu. Có trang ông viết nguệch ngoạc, mực lem vì nước mắt: “Bố yêu con không hề kém. Bố chỉ không biết cách nói ra. Bố sợ một khi nói dịu dàng, con sẽ mềm yếu đi mất.”
Tôi ôm chặt cuốn sổ vào lồng ngực, nước mắt ứa ra không thành tiếng rồi thành tiếng nức nở. Bao nhiêu năm tôi giận bố. Bao nhiêu năm tôi tránh mặt, trả lời cụt lủn mỗi khi ông gọi điện. Hóa ra ông đang yêu tôi theo cách vụng về nhất của một người đàn ông không biết bày tỏ – dùng sự nghiêm khắc để rèn con, rồi âm thầm day dứt đến mức phải ghi lại từng ngày trong sổ.
Có đoạn ông viết về ngày tôi đỗ đại học: “Con không về nhà ăn mừng. Bố ngồi một mình trong bếp, uống hết nửa chai rượu, vừa mừng vừa đau như cắt. Bố biết con đang giận. Bố chỉ biết cầu mong một ngày nào đó con hiểu được tấm lòng này.” Tôi đọc đến dòng ấy thì khóc thành tiếng, vai rung lên từng đợt. Tôi nhớ năm ấy tôi cố tình không về, nghĩ rằng bố chẳng quan tâm đủ để nhận ra sự vắng mặt của tôi. Hóa ra ông đang ngồi chờ trong căn nhà trống rỗng, với cả một trời tiếc nuối.
Tôi mang cuốn nhật ký ra ngoài sân – nơi ông từng ngồi hun hút thuốc mỗi chiều tà. Tôi mở từng trang dưới ánh nắng nhạt lẽo, nước mắt rơi xuống làm nhòe thêm những dòng chữ đã phai. Tôi không còn giận nữa. Chỉ còn lại một nỗi day dứt cháy lòng và tình yêu muộn màng đang ùa đến nghẹn cả họng. Ông đã yêu tôi theo cách ông biết – vụng về, lệch lạc, thô cứng – nhưng chưa bao giờ là thiếu.
Đêm ấy tôi đặt cuốn nhật ký lên bàn thờ, sát cạnh di ảnh bố. Tôi thắp một nén hương, quỳ xuống, trán áp vào mép bàn gỗ lạnh, khóc nức nở: “Con đã đọc rồi. Con không còn nghĩ bố thiên vị nữa. Con xin lỗi.” Khói hương cuốn lên cao. Tôi ngồi im trong bóng tối rất lâu, để nước mắt chảy ròng, để trái tim mình học cách hiểu một người bố đã yêu con bằng tất cả sự vụng về ông có trong đời. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi cảm nhận được tình yêu của bố – không phải từ những lời nói ấm áp lúc ông còn sống, mà từ từng dòng chữ run rẩy ông để lại khi không còn đủ can đảm để nhìn vào mắt tôi mà nói.
- » Tôi chăm bố chồng liệt giường suốt 9 năm, ngày ông mất cả nhà mới biết di chúc thật
- » Mỗi đêm đều có người đặt một bó hoa trước cửa nhà tôi suốt bảy năm
- » Tôi phát hiện bố chồng lén để dành tiền cho tôi, nhưng không cho con trai biết





