Tôi cho người lạ thuê phòng, ba tháng sau công an gõ cửa

Nguyễn Trinh

Họ đưa quyết định khám xét và hỏi về người đàn ông đang thuê phòng.

Tôi quyết định cho thuê căn phòng trống phía sau nhà vì cần thêm tiền trang trải. Người đến thuê là một người đàn ông khoảng ngoài ba mươi, ăn mặc gọn gàng, nói năng lịch sự. Anh ta tự giới thiệu đang làm việc xa, cần chỗ ở tạm vài tháng. Giấy tờ tùy thân đầy đủ, đặt cọc ngay. Tôi không nghĩ nhiều. Chỉ nghĩ mình gặp may khi tìm được người thuê tử tế.

Ba tháng đầu mọi thứ êm đềm. Anh ta đi sớm về muộn, ít khi gặp mặt. Tiền phòng đóng đúng hạn. Không ồn ào, không mang người lạ về. Tôi gần như quên mất trong nhà còn có người thuê. Cho đến một sáng thứ Hai, tiếng gõ cửa vang lên rất mạnh. Ngoài cửa là hai chiến sĩ công an và một người mặc thường phục.

Họ đưa quyết định khám xét và hỏi về người đàn ông đang thuê phòng. Tim tôi đập thình thịch. Tôi dẫn họ vào. Căn phòng gọn gàng đến mức bất thường. Trong ngăn kéo bàn có một tập hồ sơ mỏng. Trong túi áo treo tường có một chiếc điện thoại cũ. Chỉ vậy thôi. Nhưng đủ để họ xác nhận danh tính.

Hóa ra người tôi cho thuê phòng chính là đối tượng đang bị truy nã vì liên quan đến đường dây lừa đảo chiếm đoạt tài sản qua mạng. Anh ta đã thay tên đổi họ, dùng giấy tờ giả để ẩn náu. Ba tháng qua, anh ta lợi dụng căn phòng của tôi làm nơi trú chân, trong khi bên ngoài lực lượng chức năng đang tích cực truy tìm.

Tôi đứng dựa vào tường, chân bỗng mềm. Bao nhiêu đêm tôi ngủ trong cùng một ngôi nhà với người ấy mà không hề hay biết. Cảm giác sợ hãi lẫn với sự ân hận len lỏi. Tôi từng nghĩ mình chỉ cần người thuê đóng tiền đúng hạn là đủ. Tôi không kiểm tra kỹ, không để ý những chi tiết nhỏ: anh ta gần như không nhận đồ giao tận nơi, không bao giờ nói về công việc cụ thể, và luôn tránh mặt hàng xóm.

Công an thu thập chứng cứ, lập biên bản. Trước khi rời đi, một chiến sĩ nhìn tôi và nói: “May mà chưa có thiệt hại gì thêm. Lần sau cho thuê cần cẩn thận hơn.” Tôi chỉ biết gật đầu. Sau khi họ dẫn người đi, căn phòng trống rỗng đến mức tôi không dám bước vào ngay. Tôi mở hết cửa sổ, để gió thổi cả buổi.

Những ngày sau đó, tôi không ngủ ngon. Mỗi tiếng động lạ trong đêm đều khiến tôi giật mình. Tôi tự hỏi nếu hôm ấy không phải công an đến trước, liệu mọi chuyện sẽ còn tệ hơn đến mức nào. Tôi từng mở cửa nhà mình vì cần tiền. Nhưng tôi đã vô tình mở cửa cho rủi ro bước vào.

Giờ đây căn phòng vẫn trống. Tôi chưa dám cho thuê lại. Mỗi lần đi ngang, tôi lại nhớ đến người đàn ông lịch sự năm ấy – người từng đứng trước cửa, mỉm cười và nói sẽ ở lâu dài. Tôi cũng nhớ cảm giác chân mềm khi công an đưa quyết định khám xét. Và tôi hiểu rằng đôi khi sự cả tin không chỉ khiến mình mất tiền. Nó có thể đẩy cả gia đình vào vòng nguy hiểm mà mình chẳng hề hay biết cho đến khi có người gõ cửa vào một buổi sáng bình thường.