Ông cụ bán trà đá đầu ngõ biến mất một tuần, cả khu phố cùng nhau đi tìm

Nguyễn Trinh

Rồi một ngày ông không xuất hiện. Hôm sau cũng không.

Suốt hơn hai mươi năm, góc đầu ngõ nhà tôi luôn có ông cụ bán trà đá. Chiếc xe đẩy cũ, ấm nhôm đen sì, vài chiếc ghế nhựa mốc xanh. Ông cụ khoảng ngoài bảy mươi, lưng còng, mắt kém, nhưng lúc nào cũng nhớ rõ ai uống bao nhiêu đường, ai hay ngồi lâu. Sáng sớm ông đã có mặt. Đến tối muộn ông mới chất xe về. Không ai trong xóm nhớ ông bắt đầu bán từ khi nào. Chỉ biết rằng thiếu ông, góc ngõ bỗng trở nên trống trải đến lạ.

Rồi một ngày ông không xuất hiện. Hôm sau cũng không. Cả tuần không bóng dáng chiếc xe đẩy. Ban đầu mọi người chỉ bảo ông về quê thăm người thân. Đến ngày thứ năm, bà bán phở bên cạnh bắt đầu lo. Bà sang hỏi nhà ông thì cửa đóng im ỉm, không ai trả lời. Đến ngày thứ bảy, cả khu phố như đồng lòng đứng ngồi không yên.

Sáng chủ nhật, hơn hai mươi người tự họp lại trước nhà ông. Có người gọi điện cho công an khu vực. Có người chạy sang các bệnh viện gần đó hỏi thăm. Có nhóm trẻ đi dọc các con hẻm quanh vùng. Thậm chí cả những người trước nay ít nói chuyện với ông cũng tham gia. Không ai bảo ai, nhưng ai cũng mang theo một nỗi lo chung: ông cụ bán trà đá đã trở thành một phần ký ức của góc phố, không thể cứ thế biến mất được.

Họ tìm thấy ông vào chiều hôm ấy, trong một căn phòng trọ nhỏ cách đó vài cây số. Ông bị cảm nặng, nằm một mình mấy ngày, không đủ sức ra ngoài hay gọi điện. Khi cánh cửa bị đẩy mở, ông chỉ còn đủ sức mở mắt nhìn đám đông đang đứng ngoài hành lang. Giọng ông yếu ớt: “Các cháu… tìm ông thật sao?”

Người lớn thì thở phào. Trẻ con thì reo lên. Có người đỏ hoe mắt. Họ đưa ông vào bệnh viện, thay phiên nhau chăm. Không ai bảo đó là nghĩa vụ. Chỉ biết rằng góc phố không thể thiếu tiếng rao nhỏ và ấm trà đá mỗi sáng. Khi ông tỉnh lại hoàn toàn, ông nắm tay bà bán phở, giọng nghẹn: “Ông tưởng không ai nhớ.”

Bà bán phở chỉ cười, lau nước mắt: “Cả phố nhớ. Thiếu ông là thiếu cả một góc.”

Một tuần sau ông trở lại đầu ngõ. Chiếc xe đẩy được sơn lại, ấm trà mới. Nhưng khác hơn trước là luôn có thêm vài người ngồi lại lâu hơn, nói chuyện nhiều hơn. Có người mua trà rồi quên lấy tiền thừa. Có đứa trẻ mang bánh cho ông. Góc phố như ấm hơn sau lần cả xóm cùng đi tìm một người già.

Ông cụ vẫn bán trà đá mỗi ngày. Lưng vẫn còng, mắt vẫn kém. Nhưng mỗi lần nhìn đám đông đi ngang gật đầu chào, ông lại mỉm cười. Vì ông đã biết rằng mình không chỉ là người bán trà. Ông là một phần của con hẻm ấy – đủ quan trọng để cả khu phố sẵn sàng bỏ việc, bỏ buổi sáng cuối tuần chỉ để đi tìm. Và điều ấy, với một người già sống một mình, còn ngọt hơn bất kỳ ly trà đá nào ông từng pha.