
Thực tập sinh bị sai đi pha trà mỗi ngày, ba năm sau trở thành giám đốc trẻ nhất công ty
Tôi không phản kháng. Tôi quan sát. Trong lúc đứng chờ nước sôi, tôi nghe được những cuộc trao đổi về dự án.
Ngày đầu tiên bước vào công ty, tôi được giao đúng một nhiệm vụ: pha trà. Không phải một lần. Mà mỗi ngày. Sáng pha cho phòng họp, trưa pha cho sếp, chiều pha cho khách. Có người trêu: “Thực tập sinh mà cũng phải học cách pha trà sao?” Có người thậm chí gọi tôi bằng “cậu trà”. Tôi chỉ cười, cúi đầu, rồi lặng lẽ mang khay trà đi tiếp.
Tôi không phản kháng. Tôi quan sát. Trong lúc đứng chờ nước sôi, tôi nghe được những cuộc trao đổi về dự án. Trong lúc lau bàn họp, tôi thấy những con số bị bỏ quên trên bảng. Trong lúc rót trà, tôi nhận ra ai thật sự quyết định, ai chỉ nói cho vui. Không ai để ý cậu thực tập sinh cầm khay. Nhưng chính vì không ai để ý, tôi được nhìn mọi thứ rõ hơn bất kỳ ai.
Ba tháng thực tập kết thúc, tôi xin ở lại làm nhân viên thử việc với mức lương thấp nhất. Vẫn bị sai đi pha trà. Nhưng tôi bắt đầu viết lại những gì mình nghe và thấy thành ghi chú riêng. Một lần, trong cuộc họp quan trọng, sếp quên mất số liệu then chốt. Cả phòng im lặng. Tôi – vẫn đứng ở góc với khay trà – khẽ nói: “Con số quý trước là 17,4%, không phải 14%.” Cả phòng quay lại nhìn. Sếp gật đầu. Từ hôm ấy, tôi được giao thêm việc nhỏ.
Tôi vẫn pha trà. Nhưng dần dần người ta bắt đầu hỏi tôi trước khi hỏi người khác. Tôi được giao dự án nhỏ, rồi dự án lớn hơn. Tôi thức đêm hoàn thành báo cáo, rồi sáng sớm vẫn kịp pha ấm trà đầu tiên cho phòng họp. Có người bảo tôi hèn. Có người bảo tôi không biết đòi hỏi. Tôi chỉ biết rằng mỗi ly trà tôi mang đi đều là một lần được bước vào vòng tròn quyết định mà bình thường tôi chẳng bao giờ được phép đứng gần.
Ba năm sau, đúng ngày công ty tổ chức họp cổ đông, tôi được đề xuất vào vị trí giám đốc điều hành trẻ nhất lịch sử công ty. Khi chủ tịch đọc tên, cả phòng họp vỗ tay. Tôi đứng lên, nhìn về phía góc phòng – nơi tôi từng đứng hàng trăm buổi với khay trà trên tay. Giờ đây không còn ai gọi tôi bằng “cậu trà” nữa. Nhưng tôi vẫn nhớ cảm giác ấy. Nhớ những ánh mắt coi thường. Nhớ cả những buổi chiều tôi một mình rửa ly trong phòng bếp nhỏ.
Sau buổi họp, một đồng nghiệp cũ đến bắt tay và nói: “Lúc em pha trà, anh tưởng em sẽ bỏ việc sớm.” Tôi chỉ cười: “Em cũng từng nghĩ vậy. Nhưng mỗi lần mang trà vào, em lại học được thêm một thứ.”
Giờ đây, thỉnh thoảng tôi vẫn tự pha trà cho mình trước giờ làm. Không phải vì nhớ nghề cũ. Mà để nhớ rằng không có vị trí nào là thấp đến mức không thể học được điều gì. Và đôi khi, người bị sai đi làm việc nhỏ nhất lại là người nhìn rõ nhất bức tranh lớn – đủ rõ để ba năm sau bước lên vị trí mà chẳng ai ngờ tới.
- » Tôi tưởng mình cưới được người đàn ông hoàn hảo, cho đến ngày phát hiện cả gia đình anh đều đang nói dối
- » Tôi chăm mẹ chồng ung thư suốt 4 năm, ngày bà khỏe lại người đầu tiên bà đuổi chính là tôi
- » Bức ảnh cũ mua ở chợ đồ cổ khiến cả gia đình tôi thay đổi cuộc đời





