
Em dâu ở nhà tôi miễn phí 3 năm, đến lúc mua được nhà lại bảo chưa từng mang ơn
Ngày em chồng lên thành phố làm việc, vợ chồng tôi chủ động đón hai vợ chồng em về ở cùng. Tôi nói với chồng: "Người nhà cả, giúp được thì giúp."
Ba năm ấy, tôi chưa từng lấy một đồng tiền nhà.
Tiền điện, tiền nước.
Tiền ăn.
Thậm chí khi em dâu mang thai, chính tôi là người nghỉ làm mấy hôm để đưa em đi khám.
Con em sinh ra, tôi thức đêm pha sữa, thay tã chẳng khác gì con ruột.
Mỗi lần tôi bảo góp chút tiền sinh hoạt, em dâu đều cười:
"Tháng này tụi em kẹt, chị thông cảm."
Tôi lại gật đầu.
Tôi luôn nghĩ, sau này các em ổn định sẽ hiểu tấm lòng của anh chị.
Ba năm sau, hai vợ chồng em mua được căn hộ.
Ngày dọn nhà, tôi còn tặng một chiếc tủ lạnh mới làm quà.
Ai cũng chúc mừng.
Tôi cũng vui như chính nhà mình.
Cho đến một bữa giỗ họ.
Có người khen:
"May có anh chị giúp nên hai đứa mới mua được nhà nhanh vậy."
Em dâu bật cười.
Rồi nói ngay trước mặt mọi người:
"Tụi em tự làm tự mua thôi. Ở nhờ có ba năm chứ cũng đâu xin ai cái gì."
Cả bàn ăn im lặng.
Tôi nhìn sang chồng.
Anh siết chặt đôi đũa.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy anh nổi giận.
Anh bình tĩnh đứng dậy.
Rồi lấy điện thoại mở từng tấm ảnh.
Ảnh cả nhà ăn cơm.
Ảnh em dâu sinh con, tôi bế cháu trong bệnh viện.
Ảnh hóa đơn tiền điện, tiền nước, tiền học của cháu mà vợ chồng tôi đã thanh toán suốt ba năm.
Anh đặt điện thoại xuống bàn.
Nhẹ nhàng nói:
"Anh chị chưa từng tính toán với em."
"Nhưng đừng biến lòng tốt của người khác thành điều hiển nhiên."
Em dâu cúi gằm mặt.
Không ai nói thêm lời nào.
Ba ngày sau, em mang vợ chồng con đến nhà.
Trên tay là một chiếc phong bì.
Em nói:
"Em biết số tiền này không bao giờ đủ để trả hết những gì anh chị đã làm."
"Nhưng điều em nợ nhiều nhất... là một lời cảm ơn mà ba năm qua em chưa từng nói."
Tôi đẩy phong bì lại.
Mỉm cười.
"Tiền chị không cần."
"Chị chỉ mong sau này, khi ai đó giúp em lúc khó khăn... em đừng quên mình cũng từng được người khác dang tay."
Em dâu bật khóc.
Còn tôi chợt hiểu...
Giúp đỡ người thân là điều đáng quý.
Nhưng điều khiến một gia đình đi được với nhau lâu dài...
Không phải là những gì đã cho đi.
Mà là sự biết ơn của người nhận.






