Ngày tôi sinh con gái, cả nhà chồng mở tiệc... để bàn chuyện cưới vợ hai cho chồng

Nguyễn Trinh

Ngày con gái tôi chào đời, tôi cứ nghĩ đó sẽ là ngày hạnh phúc nhất. Chồng nắm tay tôi trong phòng sinh rồi nói:

"Con trai hay con gái cũng là con của anh."

Tôi đã mỉm cười, tin rằng mình lấy đúng người.

Ba ngày sau khi xuất viện, mẹ chồng nói muốn làm một bữa cơm để mừng cháu nội.

Tôi cố gắng bế con xuống chào họ hàng.

Ai cũng cười nói rôm rả.

Cho đến khi một người bác họ nhìn con gái tôi rồi buột miệng:

"Lại là con gái à?"

Mẹ chồng thở dài.

Rồi trước mặt cả họ, bà nói một câu khiến tôi lạnh người:

"Nhà này chỉ có một mình nó là con trai. Phải có đứa nối dõi chứ."

Một người khác lập tức tiếp lời:

"Giờ nhiều người cưới thêm vợ hai để kiếm thằng cháu trai mà."

Cả bàn ăn cười.

Tôi quay sang nhìn chồng.

Tôi chỉ chờ anh nói một câu.

Chỉ một câu thôi.

Nhưng anh cúi đầu im lặng.

Sự im lặng ấy còn đau hơn bất kỳ lời sỉ nhục nào.

Đêm hôm đó, tôi ôm con gái khóc đến cạn nước mắt.

Con bé mới vài ngày tuổi, đâu có quyền lựa chọn mình sẽ sinh ra là trai hay gái.

Vậy mà con đã bị xem như một nỗi thất vọng.

Sáng hôm sau, tôi lặng lẽ bế con về nhà ngoại.

Tôi chỉ để lại cho chồng một mảnh giấy.

"Khi nào anh đủ bản lĩnh bảo vệ mẹ con em, hãy đến đón."

Suốt hai tháng, anh gọi điện không biết bao nhiêu lần.

Tôi đều từ chối gặp.

Cho đến một ngày, anh xuất hiện trước cửa nhà ngoại.

Đi cùng... là mẹ chồng.

Bà bước vào, đặt trước mặt tôi chiếc vòng vàng bà từng chuẩn bị để dành cho "cháu đích tôn".

Bà nghẹn ngào:

"Mẹ sai rồi."

"Hôm con về ngoại, căn nhà này vắng hẳn tiếng trẻ con. Mẹ mới hiểu, điều quý giá nhất không phải là cháu trai hay cháu gái... mà là gia đình còn đủ đầy."

Chồng tôi nắm lấy tay con.

Lần đầu tiên, anh nhìn thẳng vào mẹ mình và nói:

"Từ hôm nay, ai coi thường vợ con con chỉ vì giới tính của đứa trẻ... thì cũng là coi thường chính con."

Tôi nhìn hai cha con.

Rồi nhìn người mẹ chồng đang lặng lẽ rơi nước mắt.

Tôi hiểu...

Một đứa trẻ sinh ra không cần mang trọng trách nối dõi.

Điều chúng cần nhất... là được lớn lên trong một gia đình mà mình luôn được yêu thương như nhau.