Chồng đưa toàn bộ lương cho mẹ, còn tôi phải vay tiền nuôi chính con mình

Nguyễn Trinh

Ngày mới cưới, chồng nói với tôi: "Tiền bạc cứ để mẹ giữ. Mẹ quản lý cả đời rồi, không bao giờ để con cái thiệt."

Tôi tin.

Tháng nào anh cũng chuyển toàn bộ lương vào tài khoản của mẹ.

Mỗi khi cần tiền sinh hoạt, hai vợ chồng lại ngửa tay xin.

Lúc chưa có con, tôi nghĩ như vậy cũng không sao.

Cho đến ngày con trai tôi chào đời.

Tiền sữa.

Tiền bỉm.

Tiền khám bệnh.

Khoản nào cũng phải gọi điện xin mẹ chồng.

Có lần con sốt nửa đêm, bác sĩ yêu cầu nhập viện ngay.

Tôi gọi cho mẹ.

Bà chỉ nói:

"Sáng mai mẹ chuyển. Đêm hôm chi mà gấp."

Tôi nhìn đứa con đang sốt cao trên tay.

Cuối cùng phải gọi vay tiền từ chị đồng nghiệp để đóng viện phí.

Đó là lần đầu tiên tôi phải đi vay... để cứu chính con mình.

Hôm sau, tôi kể lại với chồng.

Anh chỉ thở dài:

"Mẹ giữ tiền cẩn thận thôi, em đừng nghĩ nhiều."

Tôi lặng người.

Không phải mẹ không cho.

Mà là trong mắt anh, việc vợ con phải chờ đợi để xin từng đồng đã trở thành điều bình thường.

Tôi bắt đầu đi làm trở lại.

Ban đêm nhận thêm việc online.

Mỗi tháng đều âm thầm dành dụm một khoản riêng.

Hai năm sau, con trai bị tai nạn phải phẫu thuật gấp.

Lần này, tôi không gọi cho mẹ chồng.

Tôi tự thanh toán toàn bộ viện phí ngay trong đêm.

Đến sáng, mẹ chồng mới biết chuyện.

Bà ngạc nhiên hỏi:

"Con lấy đâu ra nhiều tiền vậy?"

Tôi bình tĩnh đáp:

"Là số tiền con tự kiếm và tự giữ. Ít nhất, con sẽ không bao giờ để con mình phải chờ người khác quyết định xem có được chữa bệnh hay không."

Cả căn phòng im lặng.

Chồng tôi cúi đầu rất lâu.

Chiều hôm ấy, anh đến ngân hàng mở một tài khoản mới.

Lần đầu tiên sau tám năm kết hôn, anh chuyển lương vào tài khoản của hai vợ chồng.

Anh nắm tay tôi và nói:

"Anh cứ nghĩ đưa tiền cho mẹ là có hiếu. Nhưng anh quên mất... trách nhiệm đầu tiên của một người chồng là bảo vệ cuộc sống của vợ con mình."

Tôi không trách mẹ chồng.

Bà chỉ giữ tiền theo cách bà cho là đúng.

Điều khiến tôi tổn thương nhất...

Là người đàn ông đầu gối tay ấp với mình chưa từng nhận ra, vợ con anh không cần xin tiền.

Điều họ cần... là một cảm giác được ưu tiên.