Chồng tôi để lại một lá thư trước khi biến mất, nhưng dòng cuối cùng không phải dành cho tôi

Nguyễn Trinh

Những ngày tiếp theo tôi vừa lo vừa đau.

Sáng hôm ấy tôi dậy thì nhà đã trống. Quần áo của chồng tôi trên giá biến mất gần hết. Điện thoại anh tắt máy. Trên bàn ăn chỉ còn một lá thư. Tôi run tay mở ra. Anh viết rằng anh phải đi, xin lỗi vì không thể ở lại, nhờ tôi chăm con thật tốt. Tôi đọc từng dòng trong nước mắt. Tôi nghĩ đó là thư dành cho tôi – người vợ bị bỏ lại.

Nhưng đến dòng cuối cùng, chữ viết đột ngột đổi giọng. Anh viết: “Con ơi, ba xin lỗi vì không thể nhìn con lớn. Hãy nghe lời mẹ. Ba luôn yêu con.” 

Tôi đóng băng. Con chúng tôi mới bốn tuổi, chưa biết đọc. Vậy mà dòng cuối lại gọi “con”. Không phải gọi tôi. Tôi đọc lại từ đầu. Phần đầu như nói với tôi, nhưng càng về sau càng rõ là anh đang viết cho đứa trẻ. Tôi chỉ là người vô tình được đọc trước.

Những ngày tiếp theo tôi vừa lo vừa đau. Công an vào cuộc nhưng không có manh mối rõ ràng. Anh biến mất như chủ động cắt mọi liên lạc. Tôi ở lại với đứa con nhỏ và lá thư ấy. Mỗi lần đọc, tôi lại dừng ở dòng cuối. Cảm giác bị bỏ rơi đã đau. Đau hơn là nhận ra rằng ngay cả trong lời tạm biệt, anh cũng dành phần quan trọng nhất cho con, còn tôi chỉ là người được nhắc đến như người sẽ ở lại chăm sóc.

Tôi không biết anh đi đâu. Tôi không biết anh còn sống hay không. Tôi chỉ biết anh đã chọn cách rời đi và để lại một lá thư mà dòng cuối cùng không thuộc về tôi. Có đêm tôi ngồi nhìn con ngủ, nghĩ đến việc sau này khi con lớn, tôi sẽ đưa lá thư ấy cho con đọc. Lúc ấy con sẽ hiểu ba nó từng viết gì. Còn tôi, tôi sẽ mãi là người đọc trước – người nhận ra mình không phải người được nói lời cuối.

Giờ đây lá thư nằm trong ngăn kéo. Tôi không xé bỏ. Tôi cũng không đọc lại mỗi ngày. Tôi chỉ giữ nó, như giữ một sự thật trần trụi: có những người ra đi mà vẫn kịp nói lời yêu thương, nhưng lời ấy không phải lúc nào cũng dành cho người vợ đang đứng nhìn cánh cửa đóng lại.