
Tôi nhận được một bưu kiện mang tên người cha đã mất, bên trong chỉ có một chiếc chìa khóa
Khi mở két, bên trong không phải tiền bạc lớn.
Ba tháng sau ngày cha tôi mất, tôi nhận được một bưu kiện gửi đến tận nhà. Người gửi ghi đúng tên và địa chỉ cũ của cha. Tôi sững người khi ký nhận. Cha đã không còn, sao vẫn có bưu kiện mang tên ông?
Tôi mở hộp. Bên trong không có thư. Chỉ có một chiếc chìa khóa nhỏ nằm trên lớp giấy bóng khí. Không ghi chú. Không lời nhắn. Tôi cầm chìa khóa lên, lòng rối bời. Tôi không nhớ nhà mình còn ổ khóa nào dùng loại chìa này.
Tôi hỏi khắp người thân. Không ai biết. Tôi mang chìa khóa đi hỏi thợ khóa. Ông ấy nhìn mãi rồi bảo đây là chìa của một loại tủ két cũ, thường dùng ở ngân hàng hoặc kho cá nhân nhiều năm trước. Qua thông tin trên bưu kiện, tôi lần được đơn vị gửi hàng và địa chỉ gốc. Đó là một ngân hàng nhỏ ở tỉnh xa.
Tôi đến đó. Sau khi xuất trình giấy tờ và giải thích, nhân viên kiểm tra lại hồ sơ cũ. Hóa ra nhiều năm trước cha tôi có thuê một ngăn tủ két. Ông đóng phí giữ nhiều năm và dặn nếu ông không còn đến nhận, hãy gửi chìa khóa về địa chỉ nhà cho con trai. Bưu kiện ấy được gửi đúng theo lời dặn, dù lúc ấy cha đã mất.
Khi mở két, bên trong không phải tiền bạc lớn. Chỉ có vài sổ tiết kiệm nhỏ, một phong bì và vài tấm ảnh cũ của mẹ tôi thời trẻ. Trong phong bì là lá thư cha viết từ nhiều năm trước. Ông viết rằng ông không để lại được nhiều, nhưng muốn dành chút ít cho tôi phòng khi khó khăn. Ông cũng viết xin lỗi vì cả đời ông ít nói, ít bày tỏ. Ông chỉ biết làm và để dành theo cách của mình.
Tôi đứng trong phòng két, cầm lá thư, mắt nóng lên. Cha tôi mất đi trong im lặng. Ông không kịp nói nhiều với tôi. Nhưng ông đã sắp xếp từ trước, để sau khi ông không còn, tôi vẫn nhận được thứ ông muốn trao – bằng đúng một chiếc chìa khóa và một bưu kiện mang tên người đã mất.
Tôi mang mọi thứ về nhà. Chiếc chìa khóa giờ nằm trong ngăn kéo bàn thờ. Mỗi lần nhìn thấy, tôi lại nhớ đến người cha ít lời nhưng đã lặng lẽ chuẩn bị cho con đến tận sau khi ông ra đi. Có những người không biết nói “bố thương con”. Họ chỉ để lại một chiếc chìa khóa, một lá thư, và một bưu kiện đủ sức khiến người ở lại phải đứng sững mà khóc.
- » Người đàn ông vô gia cư tôi cho bát cơm, một tháng sau xuất hiện trong cuộc họp tuyển dụng của tôi
- » Người đàn ông mỗi ngày đều mua đúng một bông hoa, đến khi ông mất ai cũng mới biết dành cho ai
- » Tôi bán căn nhà cũ của bố thì người mua gọi lại ngay trong đêm và hỏi một câu kỳ lạ





