Bạn thân làm phù dâu trong đám cưới tôi, 5 năm sau lại sinh con cho chồng tôi

Nguyễn Trinh

Ngày cưới, người đứng cạnh tôi mặc váy phù dâu là Lan. Chúng tôi chơi với nhau từ năm cấp ba.

Cùng học.

Cùng đi làm.

Có chuyện gì cũng kể cho nhau nghe.

Lúc trao hoa cưới, Lan còn ôm tôi rồi cười:

"Mày phải hạnh phúc cả đời đó."

Tôi chưa từng nghĩ...

Người khiến cuộc hôn nhân của mình tan vỡ lại chính là cô ấy.

Sau khi kết hôn, Lan vẫn thường xuyên đến nhà.

Có khi cuối tuần ở lại ăn cơm.

Có khi đưa con tôi đi chơi giúp vì tôi bận tăng ca.

Chồng tôi cũng coi Lan như em gái.

Tôi chưa từng nghi ngờ.

Cho đến một ngày, Lan đột ngột biến mất.

Đổi số điện thoại.

Xóa toàn bộ mạng xã hội.

Tôi hỏi, chồng chỉ nói:

"Chắc nó chuyển chỗ làm."

Nửa năm sau.

Anh cũng bắt đầu thường xuyên đi công tác.

Có tháng đi đến hai, ba lần.

Tôi chỉ nghĩ anh bận.

Cho đến khi một người quen vô tình gửi cho tôi một bức ảnh.

Trong ảnh...

Lan đang bế một đứa bé khoảng vài tháng tuổi.

Bên cạnh là chồng tôi.

Điều khiến tôi chết lặng...

Là đứa bé giống anh như in.

Tôi cầm bức ảnh về nhà.

Đặt trước mặt chồng.

Anh nhìn rất lâu.

Rồi bật khóc.

Anh thừa nhận.

Mối quan hệ đó bắt đầu từ một lần cả hai cùng uống rượu sau buổi họp lớp.

Anh nói chỉ là sai lầm.

Nhưng cái sai lầm ấy...

Lại sinh ra một đứa trẻ.

Suốt hơn một năm qua, anh âm thầm chu cấp cho hai mẹ con.

Anh không dám nói vì sợ mất gia đình.

Đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên.

Là Lan.

Cô ấy bế theo đứa bé.

Vừa nhìn thấy tôi, cô đã quỳ xuống.

Khóc đến không thành tiếng.

"Tao không dám xin mày tha thứ."

"Nhưng con tao không có tội."

Tôi nhìn đứa bé đang ngủ ngoan trên tay cô.

Nó chẳng có lỗi gì.

Người có lỗi...

Là hai người lớn đã phản bội lòng tin của người khác.

Một tháng sau, tôi ký đơn ly hôn.

Ngày ra tòa, chồng hỏi tôi trong nước mắt:

"Em không thể cho anh thêm một cơ hội sao?"

Tôi bình tĩnh nhìn anh.

"Điều đau nhất không phải vì anh phản bội."

"Mà là người phản bội em... lại là hai người em tin tưởng nhất."

Tôi quay đi.

Không nhìn lại.

Bởi có những vết thương do người lạ gây ra sẽ lành theo thời gian.

Nhưng vết thương do chính người thân và bạn bè để lại...

Sẽ theo ta rất lâu.

Và đôi khi...

Tha thứ là để lòng mình nhẹ nhõm.

Nhưng rời đi...

Mới là cách giữ lại sự tôn trọng dành cho chính mình.