Mẹ chồng ép tôi nghỉ việc để sinh con, rồi quay sang chê tôi vô dụng vì không kiếm ra tiền

Nguyễn Trinh

Ngày cưới chưa đầy một năm, mẹ chồng đã giục: "Phụ nữ hơn nhau ở đứa con. Công việc để sau cũng được." Lúc ấy, tôi đang là trưởng nhóm kinh doanh.

Thu nhập còn cao hơn cả chồng.

Tôi không muốn nghỉ.

Nhưng mẹ chồng ngày nào cũng khuyên.

Chồng cũng nắm tay tôi nói:

"Em hy sinh vài năm thôi. Anh sẽ lo được cho cả nhà."

Vì tin chồng.

Tôi xin nghỉ việc.

Một năm sau, tôi sinh con trai.

Từ đó, cả ngày của tôi chỉ xoay quanh bỉm, sữa, cơm nước và chăm con.

Đêm con ốm, tôi thức trắng.

Sáng vẫn dậy nấu ăn cho cả gia đình.

Tôi chưa từng than một lời.

Cho đến khi công việc của chồng gặp khó khăn.

Thu nhập giảm mạnh.

Mẹ chồng bắt đầu thay đổi.

Mỗi lần có họ hàng đến chơi, bà đều buông một câu:

"Nó ở nhà quen rồi, có biết kiếm tiền đâu."

Có hôm, bà còn nói ngay trước mặt tôi:

"Đàn bà không làm ra tiền thì nói gì cũng không có giá trị."

Tôi quay sang nhìn chồng.

Anh vẫn cúi đầu im lặng.

Giống như bao lần trước.

Đêm ấy, tôi mở chiếc laptop đã phủ bụi suốt mấy năm.

Gửi hồ sơ xin việc.

Một tháng sau, tôi được một công ty cũ mời quay lại.

Mức lương còn cao hơn trước khi nghỉ.

Ngày đầu tiên đi làm, mẹ chồng không vui.

Bà nói:

"Đi làm rồi ai chăm con?"

Tôi mỉm cười.

"Con sẽ thuê người phụ giúp vài tiếng mỗi ngày."

Bà lập tức phản đối.

"Tiền đó để dành còn hơn."

Tôi nhẹ nhàng đáp:

"Ngày trước mẹ bảo con nghỉ việc để lo cho gia đình."

"Bây giờ mẹ lại chê con không kiếm ra tiền."

"Con không thể làm đúng cả hai điều cùng lúc."

Cả căn phòng im lặng.

Sáu tháng sau.

Thu nhập của tôi ổn định.

Gia đình cũng bớt áp lực tài chính.

Một buổi tối, mẹ chồng lặng lẽ mang ly sữa vào phòng.

Bà ngồi xuống cạnh tôi rồi nói nhỏ:

"Mẹ xin lỗi."

"Mẹ cứ nghĩ con ở nhà là không vất vả."

"Đến khi mẹ trông cháu giúp vài ngày, mẹ mới biết một ngày của con cực hơn mẹ tưởng rất nhiều."

Tôi mỉm cười.

Đưa ly sữa lên uống.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không còn cảm thấy mình phải chứng minh giá trị với bất kỳ ai.

Bởi tôi hiểu...

Giá trị của một người phụ nữ không nằm ở việc cô ấy kiếm được bao nhiêu tiền.

Cũng không nằm ở việc cô ấy hy sinh nhiều đến đâu.

Mà nằm ở chỗ...

Dù ở nhà chăm con hay đi làm ngoài xã hội, những điều cô ấy làm đều xứng đáng được tôn trọng.

Chồng lén bán căn nhà chung để trả nợ cho em trai, tôi chỉ biết khi ngân hàng đến siết nhà

Ngày hai vợ chồng mua được căn nhà đầu tiên, tôi đã khóc.

Đó là thành quả của mười hai năm làm việc.

Tôi tăng ca.

Chồng nhận thêm việc ngoài giờ.

Mỗi tháng đều chắt chiu từng đồng để trả góp.

Tôi luôn nghĩ...

Dù cuộc sống có khó khăn thế nào, chỉ cần còn căn nhà này thì mẹ con tôi vẫn còn nơi để trở về.

Cho đến một buổi sáng.

Có mấy người mặc đồng phục ngân hàng gõ cửa.

Họ đưa cho tôi một tập hồ sơ.

Thông báo căn nhà đã được thế chấp nhiều tháng trước.

Nếu không thanh toán đúng hạn, ngôi nhà sẽ bị phát mãi.

Tôi chết lặng.

Tôi chưa từng ký bất kỳ giấy tờ nào.

Tối hôm đó, chồng về nhà.

Tôi đặt tập hồ sơ trước mặt anh.

Anh ngồi im rất lâu rồi mới nói:

"Anh xin lỗi..."

"Thằng em làm ăn thua lỗ, nợ gần ba tỷ."

"Nó khóc xin anh cứu."

"Anh không còn cách nào khác."

Tôi run giọng hỏi:

"Vậy anh bán căn nhà của vợ con để cứu em trai... mà không hỏi em một câu?"

Anh cúi đầu.

"Mẹ bảo nếu không cứu thì nó mất cả cuộc đời."

Tôi bật cười.

Một nụ cười cay đắng.

Hóa ra...

Cuộc đời của em trai thì đáng cứu.

Còn cuộc sống của vợ và con...

Lại có thể mang ra đánh đổi.

Ba ngày sau.

Em chồng vẫn không trả được nợ.

Ngân hàng gửi thông báo cuối cùng.

Đúng lúc cả nhà đang hoảng loạn, bố chồng bất ngờ mang ra một chiếc cặp cũ.

Ông đặt xuống bàn một bản di chúc và sổ tiết kiệm.

Ông nhìn thẳng vào con trai út.

"Bố đã để dành khoản tiền này để phòng khi bố mẹ đau ốm."

"Nhưng hôm nay bố dùng nó trả món nợ cuối cùng cho con."

"Còn từ giờ trở đi..."

"Con phải tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình."

Ông quay sang chồng tôi.

Giọng trầm hẳn xuống.

"Còn con..."

"Lỗi lớn nhất không phải vì muốn cứu em."

"Mà vì con phản bội lòng tin của vợ."

"Căn nhà này không phải của riêng con."

"Mỗi viên gạch đều có mồ hôi của con dâu."

Cả căn phòng im phăng phắc.

Chồng tôi quỳ xuống trước mặt tôi.

Nước mắt lăn dài.

"Anh tưởng mình đang làm điều đúng."

"Đến khi suýt mất căn nhà... anh mới biết người anh làm tổn thương nhất lại là em."

Tôi không nói gì.

Chỉ nhìn ngôi nhà mà mình đã dành cả tuổi trẻ để vun vén.

Rồi bình tĩnh đáp:

"Em có thể cùng anh trả nợ."

"Có thể cùng anh làm lại từ đầu."

"Nhưng có một thứ nếu mất đi..."

"Sẽ rất khó lấy lại."

Đó là sự tin tưởng.

Bởi trong hôn nhân...

Điều đáng sợ nhất không phải là nghèo.

Mà là người bạn đời tự quyết định tương lai của cả gia đình... nhưng lại quên hỏi ý kiến người sẽ cùng mình gánh hậu quả.