
Tôi tìm thấy tên mình trong cuốn nhật ký của một người phụ nữ chưa từng gặp
Tôi ngồi im rất lâu. Cảm giác vừa lạ vừa nặng.
Tôi mua một cuốn sách cũ ở tiệm sách thanh lý. Khi về nhà mở ra, tôi thấy bên trong có xen một cuốn nhật ký mỏng. Bìa sổ đã cũ, không ghi tên. Tôi định bỏ đi nhưng vô tình lật trang đầu và sững lại. Tên tôi được viết rõ ràng ngay dòng đầu tiên.
Tôi chưa từng gặp người viết. Tôi cũng không nhớ mình từng liên quan đến ai có thể viết nhật ký về mình như vậy. Tôi tiếp tục đọc. Người phụ nữ ấy kể về một người đàn ông trùng tên, trùng năm sinh với tôi. Cô ấy viết về lần nhìn thấy người ấy giúp một bà cụ sang đường dưới mưa, về lần người ấy trả lại ví thất lạc. Cô ấy viết cả những điều nhỏ nhặt đến mức tôi giật mình, vì có vài chi tiết rất giống những gì tôi từng làm mà chẳng ai biết.
Càng đọc tôi càng lạnh người. Có đoạn cô ấy viết: “Anh ấy không biết tôi tồn tại. Nhưng mỗi lần nhìn thấy anh ấy, tôi lại muốn sống tốt hơn một chút.” Có đoạn cô ấy kể mình đang bệnh, và việc nhìn thấy người ấy mỗi ngày trước cổng công ty khiến cô ấy có thêm động lực đi điều trị. Tên tôi xuất hiện nhiều lần, như một điểm tựa thầm lặng trong nhật ký của một người hoàn toàn xa lạ.
Tôi ngồi im rất lâu. Cảm giác vừa lạ vừa nặng. Tôi không biết người phụ nữ ấy là ai. Tôi không biết cô ấy hiện giờ ra sao. Cuốn nhật ký dừng lại ở một ngày cách đây hơn hai năm, với dòng cuối: “Hôm nay anh ấy không đến. Tôi hy vọng anh ấy vẫn ổn.”
Tôi mang sổ đến tiệm sách hỏi nguồn gốc. Chủ tiệm chỉ nhớ lô sách thanh lý từ một căn nhà có người vừa mất. Tôi nhờ hỏi thêm địa chỉ. Sau vài ngày, tôi đến được căn nhà ấy. Người thân cho biết chủ nhà là một người phụ nữ trẻ đã mất vì bệnh nặng. Trước khi đi, cô ấy chỉ để lại ít đồ cá nhân và vài cuốn sổ.
Tôi không bước vào nhà. Tôi chỉ đứng ngoài cổng, cầm cuốn nhật ký, lòng rối bời. Tôi chưa từng gặp cô ấy. Tôi thậm chí không biết mặt cô ấy. Nhưng trong một khoảng thời gian nào đó, tôi đã vô tình trở thành lý do để một người cố gắng sống tiếp. Những việc tôi làm mà chính tôi chẳng nhớ, lại được ai đó ghi lại và giữ như nguồn động viên.
Tôi mang cuốn nhật ký về. Tôi không biết nên xử lý thế nào. Cuối cùng tôi giữ nó. Thỉnh thoảng tôi mở ra đọc lại vài dòng. Không phải vì tò mò. Mà vì nó nhắc tôi rằng đôi khi chỉ một hành động nhỏ cũng có thể chạm đến cuộc đời người khác theo cách ta không bao giờ hay biết. Người phụ nữ ấy đã ra đi. Nhưng tên tôi vẫn nằm im trong sổ của cô ấy – như một dấu vết lặng lẽ của sự kết nối mà cả hai chưa từng nói với nhau một lời.
- » Cô lao công nhặt được túi tiền 5 tỷ, quyết định sau đó khiến cả thành phố cảm phục
- » Bố để lại một căn phòng khóa kín, nhưng người có chìa khóa lại không phải tôi
- » Có những người kiếm 100 triệu mỗi tháng... nhưng cuối cùng lại nghèo hơn người kiếm 30 triệu.





