Người shipper giao nhầm đơn suốt ba tháng, đến khi gặp mặt tôi mới biết tất cả không phải ngẫu nhiên

Nguyễn Trinh

Tôi im lặng khá lâu. Ba tháng tôi cứ tưởng anh hậu đậu. Hóa ra mọi lần “nhầm” đều có lý do. Không phải tình cờ, cũng không phải sơ suất.

Ban đầu tôi chỉ nghĩ anh ấy sơ suất. Đơn hàng của tôi liên tục bị giao nhầm địa chỉ, hoặc đúng nhà nhưng sai món, đôi khi lại thừa một phần nhỏ không có trong đơn. Lần nào tôi cũng nhắn tin lịch sự, anh ấy xin lỗi nhanh và đến đổi ngay. Cứ thế kéo dài gần ba tháng.

Tôi ở một căn hộ nhỏ, ít khi đặt đồ. Nhưng mỗi lần đặt, gần như lần nào cũng gặp đúng anh shipper ấy. Có hôm trời mưa to, anh vẫn đứng ngoài cửa chờ tôi ký nhận, tóc ướt, áo mưa cũ. Có lần anh giao nhầm một hộp bánh, tôi bảo không sao, anh nhất quyết đợi tôi lấy đúng món rồi mới đi. Tôi dần quen với giọng nói nhẹ nhàng và cách anh luôn cúi đầu cảm ơn dù chỉ là chuyện nhỏ.

Đến một buổi tối, đơn hàng lại sai. Lần này tôi quyết định xuống tận nơi gặp anh. Anh đứng dưới chân cầu thang, tay cầm túi giấy, thấy tôi thì khẽ ngại. Tôi định nói chuyện nghiêm túc thì anh đột nhiên mở lời trước:

“Chị ơi, thật ra không phải em giao nhầm đâu ạ.”

Tôi đứng nhìn anh. Anh kể ngắn gọn: ba tháng trước, anh từng giao đúng một đơn đến nhà tôi vào ngày mưa. Hôm ấy tôi mở cửa, thấy anh ướt, đưa thêm một chiếc khăn và bảo anh lau mặt. Chỉ vậy thôi. Nhưng với anh, đó là lần đầu tiên trong nhiều tháng ai đó đối xử tử tế mà không hỏi han hay tỏ vẻ khó chịu. Từ đó, mỗi khi hệ thống gán đơn gần khu tôi ở, anh đều nhận. Có những đơn không phải của tôi, anh vẫn cố gắng đến gần, đôi khi cố tình chọn đường vòng để ghé qua.

Anh không muốn làm phiền, nên chỉ dám “giao nhầm” nhẹ – thừa một món nhỏ, hoặc đến đúng giờ tôi thường ở nhà. Anh nói anh biết làm vậy là sai quy định, nhưng không kìm được. Anh chỉ muốn thỉnh thoảng được thấy người đã cho anh chiếc khăn ấy vẫn ổn.

Tôi im lặng khá lâu. Ba tháng tôi cứ tưởng anh hậu đậu. Hóa ra mọi lần “nhầm” đều có lý do. Không phải tình cờ, cũng không phải sơ suất.

Tôi không trách anh. Tôi chỉ nói: “Lần sau giao đúng đơn thôi. Nếu muốn cảm ơn thì không cần phải dùng cách này.” Anh gật đầu, mặt đỏ, cầm túi hàng đúng đưa cho tôi rồi đi nhanh.

Sau hôm đó, anh không còn xuất hiện trong các đơn của tôi nữa. Có lẽ anh đã chủ động tránh. Thỉnh thoảng tôi vẫn nghĩ đến chuyện ấy. Một chiếc khăn vào ngày mưa, với tôi chỉ là thói quen, với anh lại đủ để khiến ba tháng liền tìm cách xuất hiện.

Tôi kể lại vì đôi khi những hành động rất nhỏ của mình có thể ở lại trong người khác lâu hơn mình tưởng. Và cũng vì ba tháng “giao nhầm” ấy đã dạy tôi rằng không phải sự trùng hợp nào cũng đến từ hệ thống. Có những thứ được sắp xếp bằng sự nhớ ơn thầm lặng của một người.