Tôi giúp một cậu bé bán vé số học tiếp, mười năm sau em tìm đến trả một món nợ đặc biệt

Nguyễn Trinh

Mười năm sau, vào một buổi chiều, thư ký báo có người trẻ tuổi muốn gặp tôi.

Mười năm trước, trước cổng chợ có một cậu bé khoảng mười hai tuổi chuyên bán vé số. Mỗi lần tan làm tôi hay gặp em đứng dưới nắng, ôm xấp vé mỏng, giọng khàn: “Chú ơi, mua giúp em một tờ với.” Có hôm trời mưa, em vẫn đứng đó, quần áo ướt, mắt đỏ hoe vì khói bụi.

Một lần tôi hỏi em vì sao không đi học. Em cúi đầu: “Em phải bán vé số nuôi em nhỏ. Tiền học không có.” Tôi im lặng một lúc, rồi nói: “Nếu chú đóng học phí, em có chịu đi học lại không?” Em ngẩng lên, mắt mở to, gật đầu liên tục.

Từ đó tôi đóng học phí cho em mỗi kỳ. Không nhiều, chỉ đủ để em khỏi phải đứng đường mỗi ngày. Em hứa sẽ học chăm. Tôi cũng không đòi hỏi gì hơn. Rồi công việc bận, tôi chuyển chỗ ở, dần mất liên lạc. Tôi nghĩ chắc em cũng quên mình.

Mười năm sau, vào một buổi chiều, thư ký báo có người trẻ tuổi muốn gặp tôi. Tôi đang ngồi xử lý đống giấy tờ thì cửa mở. Một chàng trai khoảng ngoài hai mươi bước vào, mặc áo sơ mi gọn gàng, mắt sáng. Anh nhìn tôi khá lâu rồi khẽ gọi: “Chú còn nhớ em không? Ngày trước em bán vé số trước cổng chợ.”

Tim tôi như ngừng một nhịp. Anh mỉm cười, mắt đã ướt: “Là em đó. Nhờ chú đóng học phí mà em được đi học lại. Em đã tốt nghiệp đại học, giờ làm ở bệnh viện.”

Anh đặt lên bàn một phong bì dày và một tờ giấy gấp cẩn thận. “Đây không phải tiền trả học phí,” anh nói, giọng nghẹn. “Mười năm trước chú giúp em có cơ hội học. Giờ em muốn trả bằng cách khác. Mẹ chú đang điều trị ở bệnh viện em làm việc đúng không? Em đã xin được hỗ trợ một phần chi phí và sắp xếp bác sĩ giỏi phụ trách. Đây là món nợ em muốn trả.”

Tôi cầm tờ giấy, tay run. Mẹ tôi đang nằm viện đúng lúc ấy, chi phí điều trị lớn đến mức tôi phải lo từng ngày. Tôi không bao giờ kể với ai ngoài gia đình. Vậy mà anh ấy biết và đã lặng lẽ sắp xếp mọi thứ.

“Em không quên,” anh nói thêm, giọng thấp. “Mỗi lần mệt, em lại nhớ người đã không bỏ mặc một đứa trẻ bán vé số. Giờ đến lượt em.”

Tôi ngồi im, nước mắt cứ thế nóng lên. Mười năm trước tôi chỉ nghĩ mình đóng giúp vài kỳ học phí. Không ngờ khoảnh khắc nhỏ ấy lại được em giữ đến tận hôm nay, và trở thành sợi dây kéo mẹ tôi thêm một cơ hội. Tôi muốn nói cảm ơn, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi chỉ biết đứng dậy, nắm lấy tay anh, siết chặt.

Anh cúi đầu thật sâu: “Cảm ơn chú ngày ấy.” Tôi cũng cúi đầu đáp lại. Vì trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rằng lòng tốt đôi khi không cần lớn lao. Chỉ cần đúng lúc, đúng người, nó có thể đi một vòng rất dài rồi quay lại đúng lúc ta sắp gục ngã – mang theo cả một món nợ đặc biệt mà không phải tiền bạc nào cũng đo được.

Đêm hôm đó tôi vào bệnh viện, ngồi bên giường mẹ. Tôi nắm tay mẹ và thì thầm: “Có người từng được con giúp. Giờ người ấy đang giúp lại mẹ.” Mẹ tôi không nói gì, chỉ siết nhẹ tay tôi. Còn tôi thì ngồi im trong bóng tối, để nước mắt chảy, vì lần đầu tiên cảm nhận rõ ràng đến vậy sức nặng của những việc tưởng chừng rất nhỏ mình từng làm.