Người giao gas bị cả khu phố nghi ngờ, cuối cùng lại là người cứu sống một đứa trẻ

Nguyễn Trinh

Rồi một chiều mưa to, tiếng hét thất thanh vang lên từ căn nhà cuối hẻm.

Suốt hai năm, anh Hùng – người giao gas cho cả khu phố – luôn bị nhìn bằng ánh mắt nghi ngại. Anh ít nói, mặt mũi dữ dằn vì vết sẹo dài bên má, quần áo lúc nào cũng dính mùi gas. Có người đồn anh từng ở tù. Có người bảo anh gian xảo, hay tính tiền dư. Trẻ con thì bị dặn không được lại gần. Mỗi lần anh đẩy xe gas đi qua, cửa sổ nhà nào cũng khẽ khép lại. Anh chỉ cúi đầu, giao bình, lấy tiền, rồi lặng lẽ đi tiếp. Không biện minh. Không giải thích.

Rồi một chiều mưa to, tiếng hét thất thanh vang lên từ căn nhà cuối hẻm. Một đứa trẻ năm tuổi bị ngạt khí vì bình gas rò rỉ, người tím tái, không còn thở. Cả xóm đổ ra, ai cũng hoảng loạn. Người thì gọi cấp cứu, người thì hô hấp nhân tạo nhưng không hiệu quả. Đứa trẻ ngày càng yếu. Đúng lúc ấy, anh Hùng đang giao gas ở nhà bên lao tới. Anh không nói gì. Anh quỳ xuống, kiểm tra nhanh, rồi thực hiện thao tác sơ cứu chuyên nghiệp đến mức mọi người sững sờ. Anh ép tim, thổi ngạt, giữ nhịp đều đặn dù mồ hôi và nước mưa ướt đẫm cả người.

Năm phút. Mười phút. Đứa trẻ đột ngột sặc lên, khóc thành tiếng. Cả đám đông thở phào, có người ngồi sụp xuống khóc. Xe cấp cứu đến muộn hơn vài phút. Bác sĩ sau đó xác nhận: nếu chậm thêm một chút, đứa trẻ đã không qua khỏi. Anh Hùng chỉ đứng dậy, lau tay, định đẩy xe đi tiếp. Người mẹ ôm con, quỳ xuống trước mặt anh, khóc nức nở cảm ơn. Cả khu phố lúc ấy mới nhận ra họ đã nghi oan anh suốt hai năm.

Hóa ra anh từng là cứu hộ viên cứu hỏa. Vụ cháy lớn khiến anh bị thương nặng ở mặt và phổi, phải nghỉ việc. Anh chọn nghề giao gas vì quen thuộc với khí đốt, và cũng vì không muốn kể lại quá khứ đau đớn. Anh im lặng chịu sự nghi ngờ vì nghĩ mình chẳng cần được hiểu. Nhưng chiều mưa ấy, bản năng cứu người đã khiến anh không thể đứng nhìn.

Từ hôm đó, ánh mắt cả khu phố thay đổi. Người già bắt đầu chào anh bằng tên. Trẻ con không còn bị dặn tránh xa. Có người mang trà ra mời mỗi khi anh giao gas. Anh vẫn ít nói, vẫn chỉ gật đầu, nhưng khoé mắt đôi khi nhẹ nhàng hơn. Còn đứa trẻ được cứu thì mỗi lần thấy anh đều chạy tới, gọi “chú Hùng” và đưa cho anh viên kẹo.

Cả khu phố học được một bài học muộn màng: đôi khi người bị nghi ngờ nhất lại là người mang trong mình khả năng cứu mạng người khác. Và sự im lặng của họ không phải vì có điều gì mờ ám, mà vì họ đang che giấu một quá khứ đủ đau để không muốn nhắc lại. Chiều mưa ấy đã rửa sạch mọi thành kiến, để lại phía sau chỉ còn lòng biết ơn và sự ân hận của những người từng khép cửa mỗi khi anh đi qua.