Bác tài xế xe buýt luôn chờ thêm một phút, đến ngày biết lý do ai cũng rơi nước mắt

Nguyễn Trinh

Rồi đến ngày bác xin nghỉ vì sức khỏe.

Suốt mười lăm năm, tuyến xe buýt số 08 mang trên mình một thói quen kỳ lạ. Mỗi lần bánh xe vừa dừng ở trạm cuối đường làng, bác tài không bao giờ vội nổ máy. Bác ngồi im, hai tay vẫn đặt trên vô-lăng, mắt nhìn về phía con đường đất đỏ chạy dài dưới hàng cây. Đúng một phút. Không hơn, không kém. Có những buổi sáng mưa như trút, hành khách ngồi trong xe lạnh run, có người sốt ruột giục liên tục, bác vẫn không nhúc nhích. Có những chiều nắng đổ lửa, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, bác vẫn chờ. Ánh mắt bác vừa kiên nhẫn vừa đau đáu, như đang chờ một điều gì đó mà không ai hiểu.

Người quen thuộc dần chấp nhận. Người mới thì khó chịu, xì xào bảo bác làm mất giờ cả tuyến. Có người viết đơn phản ánh. Bác không bao giờ giải thích. Bác chỉ cười rất nhẹ, nụ cười của người đã già và đã quyết định giữ một bí mật cho riêng mình, rồi lại quay sang nhìn con đường ấy. Năm này qua năm khác, chiếc xe buýt cũ kỹ vẫn dừng lại đúng một phút thừa ở trạm vắng vẻ đó, như một nghi thức không thể bỏ.

Rồi đến ngày bác xin nghỉ vì sức khỏe. Buổi sáng cuối cùng bác cầm lái, cả xe như cảm nhận được điều gì đó. Khi đến trạm cuối đường làng, bác vẫn chờ. Đúng một phút. Không một bóng người xuất hiện. Bác thở dài rất dài, đôi vai còng xuống. Có hành khách ngồi ghế đầu thấy bác đưa tay áo lên lau khóe mắt trước khi nổ máy. Chiếc xe lăn bánh trong sự im lặng nặng nề.

Chỉ vài ngày sau, tin bác mất lan khắp tuyến như một nhát cắt. Đột quỵ trong đêm, ra đi rất nhanh. Đám tang đơn sơ ở căn nhà nhỏ cuối xóm. Nhưng bất ngờ thay, rất nhiều người đến tiễn. Trong đó có một người phụ nữ khoảng ba mươi tuổi, ôm theo một đứa trẻ nhỏ. Chị đứng trước di ảnh bác rất lâu, vai run run, rồi mới quay lại kể cho mọi người nghe giữa tiếng khóc nghẹn.

Hóa ra mười lăm năm trước, mẹ chị bị ung thư giai đoạn cuối, mỗi sáng phải vào viện truyền hóa chất. Chị lúc ấy mới mười tuổi, phải một mình chống đỡ người mẹ gầy guộc ra trạm xe. Có những ngày mẹ yếu đến mức đi không nổi, hai mẹ con đến trạm muộn, đứng thở hồng hộc dưới mưa hoặc nắng. Bác tài xế hôm ấy đã chờ. Rồi hôm sau cũng chờ. Rồi mọi ngày sau đó đều chờ. Bác không bao giờ hỏi lý do. Bác chỉ nhìn hai mẹ con leo lên xe, gật đầu rất nhẹ, rồi mới nổ máy. Mẹ chị mất sau hai năm chiến đấu. Nhưng bác vẫn giữ thói quen ấy. Chị từng hỏi bác vì sao, bác chỉ đáp giọng khàn: “Biết đâu còn có mẹ con nào khác cũng đang cố chạy hết sức để kịp.”

Cả đám tang im bặt đến mức nghe được cả tiếng gió. Nhiều người đưa tay lên che mặt. Những hành khách từng giục bác, từng phàn nàn bác chậm giờ, giờ đứng cúi gằm, vai run nhẹ. Họ mới hiểu rằng mỗi phút bác chờ không phải là sự tùy tiện hay thói quen vô nghĩa. Đó là một lời hứa thầm lặng với những người đang cố gắng chạy đua với thời gian – những người mẹ đang cố sống thêm ngày, những đứa trẻ đang cố đưa người thân lên xe kịp chuyến, những số phận đang thở dốc trên đoạn đường cuối.

Chiếc xe buýt số 08 vẫn chạy sau ngày bác nghỉ. Nhưng mỗi lần đến trạm cuối đường làng, tài xế mới đều dừng lại đúng một phút. Không ai giục nữa. Mọi người chỉ ngồi im, nhìn về phía con đường đất đỏ, mắt đỏ hoe, và nhớ đến bác tài già từng dạy cả tuyến xe một bài học không lời: đôi khi chỉ cần chờ thêm một phút, ta có thể giữ lại được cả một niềm hy vọng mong manh cho ai đó đang chạy đến trong tuyệt vọng. Và bài học ấy, đến khi được hé lộ, đã khiến cả một đám đông phải rơi nước mắt vì sự dịu dàng thầm lặng của một người họ từng trách móc.