Yêu nhau 10 năm, chia tay bạn trai vì nghèo em có phải là người thực dụng không?

Nguyễn Trinh

Tôi năm nay 28 tuổi, độ tuổi mà bố mẹ ở quê bắt đầu nhắc nhiều hơn về chuyện ổn định, về một tấm chồng, một mái ấm.

Tôi và anh yêu nhau từ thời cấp ba, một mối tình đầu kéo dài 10 năm, có cả những năm tháng chia lìa rồi quay lại. Chúng tôi vẫn còn thương nhau, nhưng thương thôi, liệu có đủ?

Anh làm nghề xây dựng, cuộc sống của anh là những chuyến đi triền miên theo những công trình, nay đây mai đó. Anh còn gánh nặng gia đình, bố mất sớm, mẹ anh một mình nuôi bốn anh em khôn lớn. Bao nhiêu đồng lương ít ỏi, anh đều gửi về trả nợ, phụ mẹ nuôi các em ăn học. Còn tôi, một nhân viên ngân hàng ở quê, công việc ổn định nhưng cũng chẳng dư dả gì, lại còn khoản nợ từ lúc đi học, xin việc đeo bám.

Bố mẹ tôi không cấm cản, nhưng ánh mắt lo âu của họ mỗi khi nhắc đến anh làm tôi nhói lòng. Họ sợ tôi vất vả, sợ tôi đi vào vết xe đổ của những người phụ nữ yêu người đàn ông chưa ổn định. Bản thân tôi cũng áp lực đến nghẹt thở. Anh bảo tôi chờ, chờ anh trả hết nợ, chờ các em anh học xong đại học, chờ anh tìm việc để trở về quê. Nhưng "vài năm nữa" là bao lâu? Liệu tình yêu có đủ kiên trì để chống lại thực tế cơm áo gạo tiền nghiệt ngã, khi mà tương lai vẫn mờ mịt như sương khói?

Mỗi đêm nằm một mình, tôi lại tự vấn: "Mình có thực dụng không khi không thể chờ đợi thêm nữa?". Tôi khao khát một người để dựa vào, một cuộc sống không phải lo âu về tiền bạc mỗi ngày. Có phải tình yêu đã dần bị những áp lực cuộc sống bào mòn, hay thực sự đã đến lúc tôi phải chọn thực tế thay vì những viễn cảnh xa xôi?

10 năm, có lẽ là quá đủ cho một chặng đường thanh xuân. Nhưng để buông tay một người mình thương, sao mà khó quá. Có ai từng ở trong hoàn cảnh như tôi, đã chọn bước tiếp hay dừng lại, và bạn có bao giờ hối hận về quyết định ấy không?