Chồng cũ tặng căn nhà 5 tỷ nhưng không muốn tái hôn, tôi lạnh sống lưng khi biết sự thật

Nguyễn Trinh

Thú thực ban đầu khi nghe chồng cũ nói tặng căn nhà là để bù đắp cho hai mẹ con, tôi thực sự đã dao động.

Tôi và chồng cũ ly hôn cách đây 5 năm, lý do là anh chê tôi không kiếm ra tiền, không có chí tiến thủ, rồi anh phải lòng một cô gái trẻ hơn, mới vào công ty. Ngày anh rời đi, tôi vẫn nhớ như in. Khi đó, tôi cảm thấy căn nhà trống trơn đến lạnh lẽo, đến cả chiếc máy giặt cũng bị anh cho người đến chở đi. Tôi ôm con, vừa tức vừa tủi, nhưng rồi cũng phải cắn răng mà sống tiếp.

5 năm qua, tôi không dám mơ gì lớn lao, chỉ mong con gái học hành ổn định, sau này có tương lai tốt hơn mẹ nó là được. Nhưng đúng vào lúc tôi đang chật vật nhất vì con chuẩn bị thi vào cấp ba, áp lực tiền bạc đè nặng thì chồng cũ lại bất ngờ xuất hiện.

Hôm đó, anh hẹn tôi ra quán cà phê. Không vòng vo, anh đẩy về phía tôi một cuốn sổ đỏ và một chùm chìa khóa rồi nói:

- Anh mua cho hai mẹ con một căn nhà, gần trung tâm, tiện cho con đi học.

Tôi chết lặng. Một căn nhà trị giá khoảng 5 tỷ, đó là số tiền mà tôi chưa từng dám nghĩ tới. Tôi nhìn anh, hỏi thẳng:

- Anh muốn quay lại à?

Anh lắc đầu ngay:

- Không. Anh không có ý định tái hôn, chỉ là muốn bù đắp cho hai mẹ con.

Câu trả lời đó khiến tôi không thấy nhẹ lòng, mà ngược lại, càng thấy bất an. Một người từng tính toán từng đồng, giờ lại tự nhiên hào phóng đến vậy? Không ràng buộc, không điều kiện? Điều đó nghe quá… không bình thường. Dù vậy, hôm sau tôi vẫn đưa con đi xem nhà.

Tôi ngạc nhiên khi chồng cũ nói tặng cho hai mẹ con căn nhà 5 tỷ. (Ảnh minh họa)

Căn hộ nằm trong khu dân cư khá đẹp, không gian thoáng, nội thất đầy đủ. Con gái tôi vui đến mức chạy khắp nơi, mắt sáng lên vì háo hức. Nó ôm tôi, nói:

- Mẹ ơi, nếu ở đây con sẽ cố gắng học thật giỏi.

Khoảnh khắc đó, tôi thực sự đã dao động. Tôi tự hỏi, biết đâu anh đã thay đổi, biết đâu đây là chút lương tâm còn sót lại. Nhưng may mắn là, tôi vẫn giữ lại một chút tỉnh táo.

Đến ngày làm thủ tục, anh dẫn theo một người tự xưng là luật sư. Họ đưa tôi một xấp giấy tờ, chỉ cần ký là xong. Tôi cầm bút lên, nhưng đúng lúc ấy, ánh mắt dừng lại ở dòng chữ: “Hợp đồng bảo lãnh liên đới”. Tôi hỏi:

- Đây là giấy gì?

Anh trả lời nhanh:

Chỉ là thủ tục thôi. Căn nhà trước đó có vay ngân hàng, em ký để hoàn tất hồ sơ. Sau đó anh sẽ tất toán khoản vay, nhà sẽ đứng tên em hoàn toàn.

Lý do nghe có vẻ hợp lý, nhưng tôi không yên tâm. Tôi đặt bút xuống, nói:

- Để mai ra cơ quan nhà đất làm cho rõ ràng rồi ký.

Sắc mặt anh lập tức thay đổi. Anh hạ giọng:

- Em không tin anh à?

Tôi nhìn thẳng vào anh:

- Đúng, tôi không tin anh.

Tôi đứng dậy rời đi. Chiều hôm đó, tôi tìm một người quen làm trong lĩnh vực nhà đất để kiểm tra thông tin. Và rồi, sự thật khiến tôi lạnh sống lưng.

Căn nhà đó thực chất đang đã bị thế chấp, chồng cũ của tôi đang nợ một khoản tiền rất lớn và thuộc diện có nguy cơ bị cưỡng chế thi hành án. Người quen nói rõ với tôi, nếu tôi ký vào hợp đồng bảo lãnh liên đới, thì trong trường hợp anh ta không trả được nợ, tôi có thể bị yêu cầu trả nợ thay. Lúc ấy tôi mới hiểu, căn nhà 5 tỷ kia không phải là “quà” mà là một cái bẫy. Anh ta không cần tôi quay lại mà chỉ cần một người đứng ra “gánh” thay mình.

Biết sự thật căn nhà chồng cũ tặng, tôi lạnh cả sống lưng. (Ảnh minh họa)

Sau đó, tôi hẹn chồng cũ ra gặp mặt. Khi anh vừa xuống xe, vẫn là nụ cười quen thuộc, tôi hỏi thẳng:

- Anh định để tôi đứng ra bảo lãnh, rồi gánh nợ thay anh đúng không?

Anh sững lại vài giây, rồi nói nhỏ:

- Anh… cũng không còn cách nào khác.

Câu trả lời đó đủ để tôi hiểu tất cả. Tôi lấy chùm chìa khóa ra, ném lại cho anh.

- Anh không còn cách nào, nên kéo cả mẹ con tôi xuống cùng?

Anh im lặng. Tôi nói tiếp, giọng bình tĩnh hơn bao giờ hết:

- Chuyện anh nợ nần là việc của anh. Nhưng anh không có quyền biến mẹ con tôi thành phương án cứu cánh.

Nói xong lời muốn nói, trả lại thứ cần trả, tôi quay lưng rời đi. Lần này, tôi không còn chút do dự nào. Tôi chặn toàn bộ liên lạc, đồng thời tìm luật sư để được tư vấn rõ ràng về quyền lợi và cách bảo vệ bản thân. Tôi không cho phép bất kỳ rủi ro nào có thể ảnh hưởng đến con gái mình.

Tối hôm đó, con bé hỏi:

- Mẹ ơi, mình không chuyển sang nhà mới nữa hả?

Tôi xoa đầu con, nhẹ nhàng nói:

- Nhà đó không phù hợp với mình. Sau này mẹ sẽ cố gắng mua cho con một nơi tốt hơn.

Con bé chỉ gật đầu, không hỏi thêm. Nhìn con, tôi thấy mình đã lựa chọn đúng.

Đến bây giờ, mỗi khi nghĩ lại, tôi vẫn thấy lạnh người, không phải vì số tiền lớn, mà vì lòng người quá khó lường. Người từng đầu ấp tay gối, từng nói sẽ lo cho mình cả đời, cuối cùng lại có thể tính toán để mình gánh nợ thay.

Tôi nhận ra một điều rằng trong cuộc sống này, không có gì gọi là tự nhiên mà có, nhất là những thứ quá lớn. Những món quà bất ngờ, nếu không cẩn thận nhìn kỹ, rất có thể chính là cái bẫy. Và bài học lớn nhất mà tôi rút ra được là đừng bao giờ đặt niềm tin mù quáng, kể cả với người từng là thân thuộc nhất.