Tôi trúng tuyển công ty mơ ước, đến ngày đi làm mới biết giám đốc chính là người từng bị tôi từ chối giúp đỡ

Nguyễn Trinh

Sau nhiều lần nộp hồ sơ thất bại, cuối cùng tôi cũng nhận được email báo trúng tuyển.

Tôi từng nghĩ điều đáng sợ nhất trong ngày đầu tiên đi làm là không theo kịp đồng nghiệp. Nhưng hóa ra, điều khiến tôi chết lặng lại là khoảnh khắc nhìn thấy người đàn ông bước vào phòng họp với tư cách giám đốc. Chỉ vài giây ngắn ngủi, tôi nhận ra đó chính là người từng bị tôi thẳng thừng từ chối giúp đỡ cách đây hơn hai năm. Và từ giây phút ấy, niềm vui khi trúng tuyển vào công ty mơ ước bỗng biến thành nỗi bất an không thể gọi tên.

Tôi luôn ao ước được làm việc tại công ty này. Sau nhiều lần nộp hồ sơ thất bại, cuối cùng tôi cũng nhận được email báo trúng tuyển. Tôi vui đến mức mất ngủ nhiều đêm, háo hức chuẩn bị mọi thứ cho ngày đi làm đầu tiên. Trong đầu tôi chỉ có những kế hoạch về sự nghiệp, về cơ hội phát triển và những dự định còn dang dở.

Cho đến khi cánh cửa phòng họp mở ra.

Người đàn ông mặc bộ vest màu xám bước vào với phong thái điềm tĩnh. Mọi người đồng loạt đứng dậy chào. Tôi cũng làm theo, nhưng tay chân bỗng lạnh ngắt khi nhìn rõ khuôn mặt ấy. Không thể nhầm được. Đó chính là người tôi từng gặp ở một buổi chiều mưa cách đây hai năm.

Hôm đó, tôi vừa kết thúc một cuộc phỏng vấn không như ý. Tâm trạng chán nản khiến tôi chỉ muốn về nhà thật nhanh. Trước cổng trung tâm thương mại, một người đàn ông trung niên tiến đến hỏi tôi có thể cho mượn điện thoại để gọi người thân hay không vì ông làm rơi ví và điện thoại. Thời điểm ấy, những câu chuyện lừa đảo xuất hiện dày đặc trên mạng xã hội khiến tôi lập tức cảnh giác.

Tôi lắc đầu.

Ông vẫn nhẹ nhàng giải thích, thậm chí còn đề nghị đứng ngay trước cửa bảo vệ để tôi yên tâm. Nhưng tôi không muốn mất thời gian. Tôi bước đi thật nhanh, mặc kệ ánh mắt đầy thất vọng phía sau. Khi ấy, tôi tự nhủ mình chỉ đang bảo vệ bản thân. Chuyện đó rồi cũng nhanh chóng trôi vào quên lãng.

Cho đến ngày hôm nay.

Buổi giới thiệu nhân sự diễn ra trong không khí cởi mở, nhưng tôi gần như không nghe thấy gì. Trong đầu chỉ hiện lên hình ảnh buổi chiều mưa năm ấy. Tôi không biết ông có còn nhớ tôi hay không. Nếu nhớ, liệu ông sẽ nghĩ gì về một nhân viên từng lạnh lùng quay lưng với mình?

Cả ngày hôm đó, tôi sống trong cảm giác thấp thỏm. Mỗi lần giám đốc đi ngang qua, tim tôi lại đập mạnh. Tôi tự trách bản thân vì sự vô cảm của quá khứ. Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là sợ bị trả thù, mà là nhận ra mình đã từng quá vội vàng đánh giá một con người chỉ vì vài câu chuyện trên mạng.

Chiều muộn, thư ký báo giám đốc muốn gặp riêng tôi.

Tôi bước vào phòng với tâm trạng nặng trĩu. Chưa kịp mở lời, ông đã mỉm cười rồi hỏi: "Có phải em cũng nhận ra tôi rồi không?"

Tôi chỉ biết cúi đầu xin lỗi. Tôi kể rằng mình đã nhớ ra mọi chuyện ngay từ lúc nhìn thấy ông và suốt cả ngày chỉ nghĩ đến việc ấy. Tôi không mong được tha thứ, chỉ muốn nói một lời xin lỗi mà hai năm trước tôi đã không đủ dũng khí để nói.

Ông im lặng vài giây rồi chậm rãi đáp: "Hôm đó tôi đúng là rất thất vọng. Nhưng nếu đặt mình vào vị trí của em, có lẽ tôi cũng sẽ dè chừng. Xã hội bây giờ khiến con người khó tin nhau hơn trước."

Tôi ngẩng lên, bất ngờ trước sự bình thản ấy.

Ông kể sau đó đã nhờ được bảo vệ hỗ trợ liên lạc với gia đình. Mọi chuyện chỉ là một sự cố nhỏ, nhưng lại giúp ông hiểu rằng lòng tin ngày càng trở thành thứ xa xỉ. Điều khiến ông nhớ đến tôi không phải vì oán trách, mà vì ánh mắt hoang mang của một cô gái trẻ đang cố bảo vệ chính mình.

Tôi rời phòng giám đốc với cảm giác nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tôi hiểu rằng không phải mọi cuộc gặp bất ngờ đều kết thúc bằng sự trừng phạt. Có những cơ hội xuất hiện để con người học cách nhìn lại chính mình, đối diện với hối hận và trưởng thành hơn từ những điều từng làm. Đến tận bây giờ, tôi vẫn tự hỏi: nếu ngày ấy tôi dừng lại thêm một phút để lắng nghe, liệu tôi đã không phải mang theo sự day dứt suốt ngần ấy năm?