Tôi nhận được chìa khóa của một căn phòng chưa từng tồn tại trên bản đồ tòa nhà

Nguyễn Trinh

Tối hôm ấy, tôi vẫn quyết định lên tầng 7. Hành lang vắng, đèn vàng le lói. Tôi đi dọc dãy cửa, đến khoảng giữa thì thấy một cánh cửa không có số, sơn cũ hơn những cửa khác. Lỗ khóa khớp với chìa tôi đang cầm.

Sáng hôm ấy, tôi nhận được một phong bì mỏng không ghi người gửi. Bên trong chỉ có một chìa khóa đồng cũ và mảnh giấy nhỏ viết nguệch ngoạc: “Tầng 7 – phòng 7B. Chỉ mở được một lần.”

Tôi ở tầng 5 của một chung cư cũ xây từ thập niên 90. Bản đồ thoát hiểm dán ở hành lang chỉ có phòng từ 7A đến 7F, không hề có 7B. Tôi hỏi bảo vệ, anh ta lắc đầu: “Chung cư này không có phòng số đó.” Tôi hỏi quản lý, họ cũng khẳng định không tồn tại.

Nhưng chìa khóa thì nằm im trong lòng bàn tay tôi, lạnh và có thật.

Tối hôm ấy, tôi vẫn quyết định lên tầng 7. Hành lang vắng, đèn vàng le lói. Tôi đi dọc dãy cửa, đến khoảng giữa thì thấy một cánh cửa không có số, sơn cũ hơn những cửa khác. Lỗ khóa khớp với chìa tôi đang cầm.

Tôi mở. Cửa kêu két một tiếng rồi hé ra.

Bên trong không phải căn hộ. Đó là một căn phòng nhỏ, tường ố vàng, chỉ có một chiếc bàn gỗ, một ghế và một hộp sắt cũ đặt giữa bàn. Không cửa sổ, không giường, không dấu hiệu ai từng ở. Tôi bước vào, tim đập mạnh. Trên nắp hộp có dòng chữ khắc tay: “Cho người còn nhớ.”

Tôi mở hộp. Bên trong là một chồng thư đã ố màu và một tấm ảnh đen trắng. Ảnh chụp một người phụ nữ đứng trước chính tòa nhà này, tay ôm bụng bầu, cười rất hiền. Mặt cô ấy… giống mẹ tôi thời trẻ đến kinh ngạc.

Những lá thư viết bằng chữ nghiêng đều đặn. Người viết kể về việc phải gửi đứa con gái mới sinh cho người khác nuôi vì hoàn cảnh lúc ấy không thể giữ. Người ấy hứa sẽ tìm lại khi đủ điều kiện, nhưng rồi không bao giờ kịp. Tầng 7 phòng 7B từng là nơi người ấy thuê trọ ngắn ngày trước khi rời đi mãi mãi. Tòa nhà về sau cải tạo, xóa sổ căn phòng ấy khỏi bản đồ, nhưng chìa khóa thì vẫn còn được ai đó giữ và gửi đi đúng lúc.

Tôi ngồi xuống ghế, tay run khi cầm tấm ảnh. Mẹ tôi mất từ khi tôi còn nhỏ. Bà chưa bao giờ kể về quá khứ. Giờ thì một căn phòng không tồn tại trên bản đồ lại đưa tôi đến gần bà hơn bất kỳ câu chuyện nào tôi từng nghe.

Tôi không lấy gì ra ngoài. Tôi chỉ ngồi im rất lâu trong căn phòng ấy, rồi khép cửa, khóa lại. Chìa khóa tôi giữ. Không đưa cho ai, cũng không hỏi thêm.

Đôi khi có những cánh cửa không có trên bản đồ vẫn mở ra đúng lúc ta cần bước vào. Và có những chìa khóa được gửi đến không phải để ta sở hữu một không gian, mà để ta chạm được vào phần ký ức từng bị xóa khỏi mọi sơ đồ.