
Em yêu phải người ái kỷ, thao túng đủ đường nhưng lại được chiều chuộng thì em nên chia không?
Ngày mới quen, em đã nghĩ mình là người phụ nữ may mắn nhất thế giới. Anh lịch thiệp, thành đạt, luôn khiến em cảm thấy mình là trung tâm của vũ trụ. Anh tặng em những món quà đắt tiền, đưa em đến những nơi sang trọng và luôn nói những câu ngọt ngào khiến em tin rằng: Anh chính là định mệnh.
Nhưng khi bước vào cuộc sống chung, bức tranh bắt đầu thay đổi.
Anh không bao giờ sai. Trong bất kỳ cuộc tranh luận nào, dù lỗi rõ ràng thuộc về anh, sau một hồi đối thoại, em lại là người thấy mình phải xin lỗi. Anh em một khả năng kỳ lạ là xoay chuyển tình thế, biến những điều em góp ý trở thành "sự vô lý" hoặc "sự nhạy cảm quá đà" của em.
Anh không bao giờ thực sự lắng nghe. Những lúc em chia sẻ về nỗi sợ, áp lực công việc hay những khó khăn đời thường, anh chỉ nghe một lát rồi lái câu chuyện về chính mình. "Em thấy thế à? Còn anh thì hôm nay phải giải quyết một dự án lớn thế này, khó khăn gấp vạn lần...". Mọi nỗi buồn của em đều bị lu mờ trước những "vĩ đại" của anh.
Dần dần, em nhận ra mình như một cái bóng. Anh không muốn em quá nổi bật, không muốn em có những mối quan hệ riêng tư sâu sắc. Khi em thành công trong công việc, anh không chúc mừng, mà thay vào đó là thái độ lạnh nhạt hoặc bóng gió hạ thấp nỗ lực của em. Anh cần em ở đó, cần em ngưỡng mộ, nhưng anh không bao giờ cho phép em vượt lên trên anh.

Sự thao túng tinh vi hơn thế. Anh luôn làm em cảm thấy mình kém cỏi, không đủ tốt, không đủ xinh đẹp, và nếu không em có anh, em sẽ chẳng là gì cả. Anh dựng lên một cái "lồng kính" lấp lánh: em được bao bọc, được cung phụng về vật chất, nhưng bên trong đó, em dần mất đi sự tự tin, mất đi tiếng nói và mất đi chính mình.
Đến một ngày, em đứng trước gương và nhận ra mình đã không còn cười một cách tự nhiên từ rất lâu rồi. em không còn là em gái đầy sức sống của ngày trước, mà là một phiên bản luôn lo âu, luôn dò xét thái độ của anh trước khi nói.
Em chợt hiểu ra, mình chưa bao giờ được yêu. Thứ mà anh cần không phải là người đồng hành, mà là một khán giả trung thành, một người luôn phản chiếu cái tôi khổng lồ của anh. Anh không yêu em, anh chỉ yêu cách em yêu anh.
Và cái "lồng kính" ấy, dù em vẻ ngoài hoàn hảo đến đâu, thì cuối cùng vẫn chỉ là một cái lồng. Anh chiều chuộng em đầy đủ về vật chất nhưng lại quá ái kỷ, liệu em có nên chia tay hay tiếp tục để có một cuộc sống đầy đủ?





